"Thảm họa lố lăng". Ôi, nghe đao to búa lớn quá... mình nghĩ review thì kiểu gì cũng được, nhưng thay vì chỉ bực bội vì nó không đúng ý mình, thì mình thích những bài review giúp mình hình dung được mùi hương thực sự là gì, thay vì cứ tập trung vào việc nó thiếu cái gì hay không giống cái gì. Chẳng ai hứa là cứ đồ của Guerlain là phải có "Guerlinade" cả. Với mình, Idylle không phải kiểu chypre (kiểu có rêu sồi), mà là một sự cân bằng cực kỳ đáng yêu giữa hoa linh lan dịu dàng, nhài mềm mại, nắng ấm và một chút hồng lãng mạn, sắc sảo.
Nhưng cái làm mình mê mẩn nhất chính là vải và tử đinh hương! Vải là "gu tội lỗi" của mình trong nước hoa, và ở đây nó thực tế dã man, cảm giác như vừa bóc một quả vải trắng mọng, thơm mùi trái cây ngọt ngào luôn ấy. mình thấy mùi vải rất rõ và mừng là nó không bị nồng mùi mâm xôi kiểu nhân tạo. mình cũng cực thích tử đinh hương được làm tinh tế, giống như trong chai 5th Avenue của Elizabeth Arden vậy, cả hai đều là kiểu hoa sạch sẽ, thanh khiết. Xong rồi thì có xạ hương chất lượng cao với một chút hoắc hương nhẹ nhàng, không hề bị lấn át.
Idylle có ngọt hơn mình tưởng khi đọc review, nhưng không hề bị gắt hay quá ngọt kiểu kẹo đâu. mình hiểu tại sao người ta hay so sánh với Narciso, nhưng mình thấy Idylle dịu dàng và lãng mạn hơn nhiều. Có thể với ai đó thì Narciso quyến rũ hơn, mình cũng hiểu. Nói chung là độ tỏa và độ bám của em này ở mức trung bình, và cực kỳ hòa quyện với da. mình thấy Thierry Wasser thật thiên tài khi tạo ra một mùi hoa đơn giản mà sang chảnh như vậy giữa cái thời mà ai cũng chạy theo kiểu fruity-chypre hay hương phương Đông nồng mùi vanilla. Đây chắc chắn sẽ là một bản kinh điển của nhà Guerlain, cực kỳ nữ tính, rạng rỡ và đẳng cấp.