Khánh Ngân Nguyễn
Đây là sự táo bạo khi diện những chiếc đai nịt tất dưới lớp váy dài đến gối khi đi lễ nhà thờ; chẳng ai thấy được, nhưng những ai đủ gần sẽ nhận ra những đường nét ẩn hiện đó. Đó là sự ngông cuồng khi mặc một chiếc áo ngực ren đen bên dưới chiếc sơ mi trắng khi đi làm. Là sự táo bạo khi một người phụ nữ thừa nhận mình có khao khát, và khao khát ấy cũng mãnh liệt, lạnh lùng như của một người đàn ông. Là sự táo bạo khi gợi mở về tình dục mà không cần đến bất kỳ sự nũng nịu, điệu đà nào... Tôi yêu mùi hương này, dù nó không phù hợp với cá tính của tôi. Đây là một mùi hương ẩn giấu dành cho một người phụ nữ đầy bí ẩn (bí ẩn trong tâm hồn, trong trang phục và trong cả tình yêu). Hương thơm ấy bị che phủ bởi mùi hoa nồng đậm, gợi nhắc đến những bông hoa trong khu điều trị tâm thần vào ngày Chủ nhật. Mùi hương mở đầu bằng một chút ngọt ngào, nhưng rồi sự ngọt ngào ấy tan biến. Nó không ra đi một cách tự nhiên, mà bị "sát hại" bởi nụ hôn của một người phụ nữ tô son đỏ cổ điển. Và rồi, tất cả những dư vị ngọt ngào đã chết (như một cái xác còn sót lại) cùng mùi phấn trang điểm được bao phủ bởi một tấm khăn voan màu tím.