Peter Trung
Có một chai mà mình thấy ít người nhắc tới, nhưng mình cảm giác đây là cực phẩm nhất của nhà Amouage từ trước đến nay. Lạ cái là họ bỏ hết mấy mùi "dễ dùng" rồi, mà sao chai này vẫn còn trụ lại được nhỉ? Vì với mình, đây là một trong những mùi khó cảm nhất của nhà Amouage: cực kỳ phức tạp, độc bản và có phần hơi... dị. À, mình phải lưu ý trước là mùi hương này hình như đã bị thay đổi công thức vào khoảng năm 2013-2014. mình có mẫu thử của các bản 2015, 2016 và 2021, và thú thật là chúng y hệt nhau. Một cái mùi Kiwi cực mạnh mà mình không hề thích chút nào, cộng thêm cái kiểu ngọt và phấn quá đà, cứ bám dai dẳng suốt cả quá trình xịt, khó chịu cực kỳ. Review của mình là dựa trên bản gốc năm 2012 nha, mình đã so sánh và xịt thử nhiều lần để chắc chắn là mũi mình không bị lừa. Bản Interlude Woman đời đầu không hề có mùi Kiwi hay trái cây gì hết. Nó thiên về gỗ và rêu hơn, ít ngọt hơn, tối hơn và có nốt castoreum rõ hơn ở tầng hương cuối. Đó mới đúng là tất cả những gì mình mong đợi ở Interlude Woman. Lúc mới xịt, mùi hoa vạn thọ lên rất mạnh, kèm theo một chút gừng và cam chanh thoang thoảng. Tầm 2 phút sau là hoa vạn thọ bắt đầu quyện với nốt hoa bất tử (immortelle). Một sự kết hợp cực kỳ lạ lùng luôn, mấy bà nào rành về mấy nốt hương "khó chiều" này sẽ hiểu ý mình. Kiểu như cái vị đắng và xanh của hoa vạn thọ đi cùng với mùi ngọt bụi bặm, hơi giống mùi cam thảo của hoa bất tử ấy. Nó vừa thảo mộc, vừa khô, vừa có cái mùi caramel từ hoa bất tử hòa với cái sắc xanh đắng ngắt của hoa vạn thọ. Cuối cùng thì hoa bất tử sẽ lấn át hoàn toàn hoa vạn thọ. Đến đoạn này thì nó kết hợp với phần mình mê nhất: nốt "quả óc chó". Không biết là do tác giả cố ý hay là sự kết hợp ngẫu nhiên của các nốt gỗ, nhưng cái mùi óc chó này nó thật dã man! Nó cực hợp với hoa bất tử, tạo ra một cảm giác bùi bùi khô khô, xen lẫn chút ngọt kiểu rượu mật ong và bụi phấn hoa cực đẹp. Thêm chút gỗ, mật ong, trầm hương và nhựa cây nữa là hoàn hảo. Đến đây thì Interlude vẫn đang đi theo hướng nước hoa Oriental rất đặc trưng, vừa kỳ lạ vừa quyến rũ. Nhưng ngay khi chuyển sang tầng hương cuối, mọi thứ thay đổi chóng mặt. Từ một mùi Oriental, nó bỗng biến thành một bản giao hưởng Leathery-Chypre, làm mình liên tưởng ngay đến Puredistance M. Cái sự đắng của rêu kết hợp với nốt da thuộc từ castoreum tạo nên một cảm giác cực kỳ sắc sảo và gợi cảm. Mùi hoa và thảo mộc biến mất, thay vào đó là sự đắng ngắt, tối tăm của rêu và da thuộc, thoang thoảng chút khói và hổ phách. mình thực sự không hiểu sao họ lại thêm trái cây vào làm gì, cảm giác nó cứ bị rời rạc và hỗn loạn sao ấy, chắc là để làm cho nó "nữ tính" hơn thôi. mình vẫn thấy bản mới dùng ổn, nhưng nếu có cơ hội săn được một chai vintage thì mình sẽ chốt ngay. Vì bản gốc hội tụ đủ những thứ mình yêu: hoa bất tử, nốt óc chó đỉnh cao, da thuộc đầy khiêu khích, rêu và nhựa cây khói. Chẳng có tí gì gọi là nữ tính ở đây cả. Nó tối tăm, u uất, làm mình liên tưởng đến một tiệm thuốc cổ xưa với đầy mùi thảo mộc khô, thuốc men, gỗ cũ, da thuộc bụi bặm và rêu mọc trên tường.