Tony Bá Đoàn
Tự nhiên sáng dậy thấy nhớ cái mùi này quá nên tui phải đi mua ngay một chai. Tính ra nó cũng thành hàng vintage chính hiệu rồi, không tin được là nó đã ra mắt tận 25 năm trước luôn! Nhưng mà cái bản mùi mới bây giờ đúng là không bằng một góc của bản 1999. Bình thường tui không mặn mà lắm với mấy cái mùi hoa cỏ trái cây kiểu đại trà đâu, nhưng hồi đó J'adore nguyên bản nó mới mẻ và mang tính biểu tượng cực kỳ. Bản này thực sự thiếu đi cái "ma lực" ngày xưa. Xịt lên mà chẳng thấy thỏa mãn chút nào, làm tui thấy buồn với thất vọng ghê luôn. Chẳng đáng tiền tí nào, cái bản mùi mới này chẳng khác gì mấy cái bản nhái tầm thường, nhạt nhẽo ngoài kia. Mà nghĩ lại cũng buồn cười khi nói cái "điểm trừ" là nó không còn đột phá hay độc bản nữa. Thực ra thì hồi 1999 nó cực kỳ đột phá và độc nhất, nhưng vì bị người ta copy quá nhiều nên giờ cái tông mùi này lại trở nên đại trà và chán ngắt. Bản gốc có một sự ấm áp màu vàng kim cực kỳ tuyệt vời. Nực cười ở chỗ là trước đây tui từng chê Roja Elysium là một bản copy đắt đỏ, nhạt nhẽo của J'adore, nhưng thực tế thì nó vẫn xịn hơn bản J'adore hiện tại nhiều, nhất là lúc mùi lắng xuống càng lúc càng thơm. Thế nên nếu ngân sách cho phép thì tui khuyên mọi người nên chọn Roja thay vì cái này. Thôi xong, chán chẳng buồn nói. :-(