Nina Nhung
Tui chơi hệ vintage lâu rồi nên cũng biết rõ mình thích gì và đang tìm kiếm cái gì. Tui biết là mình sẽ còn tiếp tục săn lùng mấy mùi hương hiếm để thử, nhưng tui nhận ra điều tui khao khát nhất chính là chất lượng nước hoa từ các nhà làm hương lớn thời xưa. Ngay cả mấy dòng Guerlain vintage không quá nổi tiếng vẫn còn xịn hơn hầu hết những gì đang được sản xuất hiện nay, và đó là lý do tui tìm đến Jardins de Bagatelle. Chẳng hiểu sao tui lại chốt đơn em này, sau một hồi đấu tranh tư tưởng (kiểu như Monsieur Guerlain thích bản EDP vintage hơn ấy...), tui đã chọn bản EDT vintage có cái nắp nhựa màu khói. Và tui mê em nó xỉu. Phải nói thật là ai mà nghĩ JdB là kiểu mùi nồng gắt của thập niên 80 thì chắc hồi đó chưa từng xịt Poison hay Coco EDP một cách "vô tội vạ" như tui đâu. Bản EDT vintage này mang cảm giác nắng ấm và trong trẻo lắm. Nó là một sự kết hợp hoa cỏ đầy đặn, lưu hương lâu, với lớp nền gỗ và nhựa cây thanh lịch, giống như một bó hoa xuân tuyệt đẹp được đặt trên mặt bàn gỗ khảm sáp vậy. Khi xịt lên da, các tầng hương cứ thế hiện lên đầy lấp lánh... mở đầu là chút cam bergamot thanh mát, rồi đến hoa cam (neroli) và hoa nhài cực đẹp, thoảng chút hương hồng, rồi đến hương cỏ hương bài khô ráo đầy thú vị, và kết lại là một chút ngọt ngào từ đậu tonka. So với đa số các dòng Guerlain khác thì JdB có tông xanh hơn và không bị đi theo hướng ngọt vanilla kiểu Guerlinade thường thấy, tui thấy thế này lại là một sự thay đổi khá hay. Với tui thì bản EDT vintage này không hề bị "chói" và cũng cực ít mùi hoa loa kèn, một lần nữa, tui lại tự hỏi liệu có phải do việc thay đổi công thức đã khiến mọi người có những ý kiến trái chiều đến vậy không.