Patrick Phát
Tui vừa hồi hộp vừa tò mò khi thử chai này. Cả đời tui cực ghét mùi khói thuốc, kiểu kinh khủng luôn ấy. Nhưng mà, thực ra có sự khác biệt giữa mùi lá thuốc lá tươi khi ngửi gần và cái mùi khói thuốc nồng nặc khó chịu. Trước khi dùng, tui có hình dung ra một người phụ nữ trung niên xịt nước hoa nhài, thoang thoảng đâu đó là mùi lá thuốc lá tươi, và có lẽ đó cũng là lý do vì sao em này có thiên hướng nữ tính. Tui có mua một bản chiết về dùng thử, và đúng là nó giống như tui tưởng tượng, không đến nỗi tệ đâu. Thậm chí tui còn thấy mình có thể layer em này với mấy mùi gỗ hay cay nồng khác nữa. Về phong cách mùi hương thì nó hơi giống kiểu thuốc lá cũ chứ không phải tươi mới, chắc là để mô phỏng mùi thuốc lá thật. Thú vị ở chỗ là cumin, cỏ khô và mơ được trộn với thuốc lá để tạo ra cái accord thuốc lá cực kỳ đặc trưng. Ngửi phát biết ngay là mùi thuốc lá luôn. Bình thường tui cũng hơi ngại note cumin, nhưng ở đây họ dùng rất khéo để tôn lên tổng thể. Còn mùi mơ thì khá nhẹ, tui nghĩ không nên xếp "fruity" lên cao như một accord chính đâu. Nói chung là làm tốt, nhưng với tui thì mùi này vẫn hơi kiểu cũ kỹ và có chút gì đó hơi nồng quá. Nếu so với Jazz Club của Maison Margiela thì bên đó có accord thuốc lá nồng nàn kiểu tương tự nhưng lại hợp gu tui hơn.