Bảo Lộc Khưu
Tui mua Jicky theo kiểu "nhắm mắt mua đại" hồi cuối năm 2019, lúc mới bắt đầu tìm hiểu sâu về thế giới nước hoa. Tại sao á? Vì nó là một huyền thoại mà, đúng không? Nó đứng ngay ranh giới giữa quá khứ và hiện tại, là định nghĩa chuẩn nhất của sự hiện đại. Trong khi mấy dòng hậu hiện đại bây giờ cứ thích mượn ý tưởng từ thời trước, thì Jicky mang lại cảm giác như một sự sáng tạo thuần khiết, không hề bị gò bó bởi bất kỳ khuôn mẫu nào. Với tui, Jicky là một trong những trải nghiệm mùi hương tươi mới và đầy sức sống nhất mà tui từng có. Ngay cả khi đang dùng đến chai thứ hai rồi, thì cái xịt đầu tiên vẫn luôn làm tui mỉm cười. Cái sự tươi mát của cam chanh ở tầng hương đầu, được nâng đỡ bởi lớp nền ấm áp của Tonka và benzoin (làm tui liên tưởng đến mấy loại giấy thơm của Armenia hay mấy mùi "sạch sẽ" mà tui mê), có khi chính là khởi nguồn cho cả dòng barbershop fougere lịch lãm như một bộ suit ba mảnh vậy. Nghe bảo nó vốn được làm cho phụ nữ vào cái thời mà chị em đang bắt đầu tìm kiếm sự tự do qua việc đạp xe và mặc đồ năng động hơn. Jicky cũng vậy, nó sinh ra trong giai đoạn chuyển giao đó, rũ bỏ hết mấy cái rườm rà hoa lá để trở thành một mùi hương thiên về cảm xúc hơn là chỉ để giống một loài hoa nào đó. Cái sự tươi mát này làm tui thấy nó giống như một chiếc "áo thun trắng" vậy – dành cho những ngày tui muốn cảm thấy thoải mái nhưng vẫn thật phong cách, kiểu như Marlon Brando trong "A Streetcar Named Desire" ấy. Nó không phải kiểu sạch bong kin kít như áo vừa giặt xong đâu, mà nó kiểu hơi nhăn nhúm, hơi có chút mùi mồ hôi – nhưng là cái kiểu mồ hôi sạch sẽ, đầy sức hút của một người đàn ông vừa mới tắm xong và mới cạo râu ấy. Nó không bị gắt kiểu cologne hay nồng nặc mùi rêu sồi, mà cứ tươi tắn mãi cho đến tận nốt hương cuối giống như một miếng bánh tart chanh cực phẩm. So với "người anh em" điệu đà Mouchoir de Monsieur thì Jicky có vẻ phóng khoáng hơn nhiều. Mouchoir de Monsieur nghe có vẻ trưởng thành và trau chuốt hơn, kiểu người luôn để ý đến từng nếp gấp quần hay chất liệu vải vóc, còn Jicky thì cứ kiểu bất cần đời, chỉ muốn nhảy lên xe đạp và đi thôi.