Tui có một mối quan hệ khá là "phức tạp" với em nước hoa này... Hồi năm 2015, tui có mua một chai 100ml nhưng dùng ít lắm. Lúc đó, em nó cực kỳ, cực kỳ ngọt trên da tui luôn. Tui chỉ thấy mỗi mùi mật ong chứ chẳng thấy gì khác cả. Dù tui cũng thích mấy mùi ngọt, nhưng ngặt nỗi là da tui kiểu gì xịt nước hoa lên cũng thành mùi ngọt lịm, nên mọi người cứ tưởng tượng xem nếu xịt một em vốn đã ngọt lên cổ hay cổ tay thì nó sẽ ra sao. Ví dụ như Soir du Lune á, lên da tui chỉ còn mỗi mùi mật ong thôi...
Tới năm 2023, tui có một chai Journey size nhỏ hơn (còn chai kia tui tặng bạn rồi) và mới dùng được có hai lần. Thật sự tui cũng chẳng biết chuyện gì đã xảy ra nữa. Do pH da thay đổi, do nội tiết tố, hay do chế độ ăn uống...? Hay là do tui của phiên bản trưởng thành hơn? Nói chung là giờ đây, Journey mang đến cho tui một trải nghiệm mùi hương phức tạp hơn nhiều. Vẫn là mật ong đó, nhưng giờ tui còn thấy cả hoa cỏ xinh đẹp, chút da thuộc tinh tế và cả trà lài nữa. Sau vài năm, tầng hương có vẻ thanh lịch và thú vị hơn hẳn. Với nhà Amouage thì mọi thứ chẳng bao giờ giống như những gì mình đọc về các nốt hương đâu. Đọc thành phần hay đọc cả ngàn review cũng không đủ, dù nó cũng giúp ích phần nào. Cách an toàn nhất với Amouage là nên test sample trước khi chốt một chai fullsize. Mà thôi, ai nói vậy chứ? Chính là tui nè, người đã mua tất cả các chai Amouage mà chẳng thèm test trước lần nào luôn :))
Dù sao thì, nước hoa luôn gợi lên trong tui những màu sắc và hình ảnh riêng... Journey làm tui liên tưởng đến sắc cam, vàng và đỏ. Như hình ảnh một cô gái tóc màu đồng đang ngồi đâu đó trong một quán cà phê ở Paris, ngắm nhìn dòng người qua lại, nhìn ngắm cây cối, bên cạnh là một tách trà lài vàng óng với một giọt mật ong nhỏ. Cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng, có lẽ đang cố đọc sách nhưng tâm trí lại đang bị cuốn hút bởi nhịp sống xung quanh... Và cô ấy mang trên mình mùi hương của Journey.