Quốc Hưng Ngô
Joy luôn là biểu tượng của sự xa xỉ và là thứ mà ai cũng khao khát. Nó được tạo ra để gây tranh cãi và chỉ dành cho một số ít người may mắn thôi. Đây là mùi hương yêu thích của biết bao diva như Marilyn Monroe, Audrey Hepburn hay María Félix. Chính cái giá đắt đỏ và câu chuyện đằng sau đã biến Joy thành một huyền thoại; sở hữu được Joy đồng nghĩa với việc bạn đang sở hữu cả sự giàu sang. Nhưng thời thế thay đổi, gu người dùng cũng khác đi, quảng cáo thì mờ nhạt dần, và dù có nét tương đồng với những dòng kinh điển như Chanel N5, doanh số của Joy vẫn sụt giảm. Năm ngoái, Joy đã bị ngừng sản xuất một cách đáng tiếc, nhưng tui may mắn là một trong những người sở hữu có lẽ là hai chai EDT và EDP cuối cùng. Tui nghĩ mình sẽ không xịt Joy thường xuyên đâu, chắc chỉ dùng vào ngày sinh nhật của María Félix để tưởng nhớ thôi, nhưng tui sẽ luôn giữ nó như một báu vật của một kỷ nguyên vàng son đã mãi mãi lùi xa. Còn về mùi hương á? Nó cực kỳ thanh lịch, đậm chất quý cô và đầy quyền lực, kiểu như sự pha trộn giữa N5 và First của Van Cleef and Arpels nhưng ở một phiên bản cực đại. Không phải ai cũng hợp đâu, chắc chắn là sẽ có nhiều người không thích nó. Nhưng tui thì mê mẩn cái cách nó thể hiện trên da mình. Một sự kết hợp giữa hoa hồng tối, hoa nhài nồng nàn, hoa huệ trắng mạnh mẽ và cả chút xạ hương civet hơi nồng, nhưng tất cả lại hòa quyện hoàn hảo đến mức bạn phải đầu hàng trước vẻ đẹp kỳ lạ đó nếu thực sự biết trân trọng những món trang sức cổ điển từ một thời đại huy hoàng. Đây là một mùi hương cực kỳ đặc biệt và lộng lẫy, không lẫn vào đâu được. Tui cũng chẳng muốn nói chi tiết về cái "tội ác" mà họ đã làm khi dùng cái tên này cho dòng nước hoa mới của Dior đâu. Thật là một sự sỉ nhục! Hãy cùng dành một phút mặc niệm và nói: Joy mãi đỉnh!