Dung Thuý Đinh
Lại thêm một chai nước hoa tệ hại nữa của Dior. Lúc mới mở nắp ra ngửi thì mình thấy khá tò mò, nhưng xịt ra rồi thì... đúng là một nỗi thất vọng.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Lại thêm một chai nước hoa tệ hại nữa của Dior. Lúc mới mở nắp ra ngửi thì mình thấy khá tò mò, nhưng xịt ra rồi thì... đúng là một nỗi thất vọng.
Mùi này lạ thật sự. Cảm giác như ai đó đã đem hai chai nước hoa hoàn toàn khác biệt trộn lẫn vào nhau vậy. Một chút ngọt ngào hiện đại kiểu Flowerbomb hay La Vie Est Belle, pha lẫn với chút gì đó nồng cay, đậm chất thập niên 80 như Opium. Đây là một trong những loại nước hoa khiến mình cảm thấy bị "tấn công" vùng mũi, một cú hích cực kỳ mạnh và gắt. Rõ ràng là mang vibe đi chơi tối hoặc dự tiệc, tuyệt đối không nên xịt vào ban ngày. Tên gọi cũng chẳng ăn nhập gì với mùi hương, nói chung là không hợp gu mình.
Mùi này kiểu vibe hồng phấn siêu nhẹ nhàng luôn ấy -- mình chỉ thấy thoang thoảng chút hoa mẫu đơn với mùi gì đó giống như kẹo marshmallow mềm mềm thôi. Em này dành cho mấy bà không thích mùi quá nồng mà chỉ muốn tìm cái gì đó thoang thoảng, sát da thôi. Chắc là sẽ có "gu" riêng cho em này thôi, nhưng mà mình thì không muốn cho em nó vào bộ sưu tập nước hoa của mình đâu, vì mình thích cái gì đó phải có sự hiện diện mạnh mẽ hơn. mình đã mắc sai lầm khi đặt nhầm chai Christian Dior "Joy" này, trong khi mình cứ tưởng mình đang đặt "J'adore Joy". Tên hai em nó gần giống nhau quá làm mình bị lộn, và mùi này khác xa hoàn toàn so với những gì mình kỳ vọng ở dòng "J'adore Joy". mình cực thích cái quảng cáo có Jennifer Lawrence luôn, hình ảnh đôi giày cao gót màu hồng, hồ bơi, bầu trời đêm, mấy ngôi sao lấp lánh như kim cương, rồi cả bài hát của The Beatles, tiếng piano nữa... quá đỉnh. Kiểu hình ảnh Hollywood kinh điển đó mình còn từng dùng để đăng lên blog Facebook của mình nữa kìa. Nhưng mà, quảng cáo hay đến mấy thì cũng không làm nên mùi hương được. Mùi này nó nhẹ đến mức cảm giác như nước trên da vậy đó, mình chẳng ngửi thấy gì luôn. Chắc mình phải gửi trả lại thôi, vì mình thích mấy mùi ít nhất cũng phải hét lên là "mình đang ở ĐÂY nè!" và bám trụ được tầm 8 tiếng cơ. Có mấy bài review khác thắc mắc sao Dior lại làm mấy mùi hoa cỏ nhẹ hều như vậy, mình đoán là họ đang đi theo chiến lược kiểu như dòng Viva La Juicy chăng? Nhưng mà ngay cả Viva La Juicy còn có độ tỏa hương tốt hơn và bám lâu hơn trên da chứ, không đến mức "nhạt như nước" thế này. Nếu mấy bà đang tìm mấy mùi cùng tông mà muốn có mùi nước hoa rõ hơn một chút, thì mình thấy Avon's Prima (chai màu hồng ấy) hay Sarah Jessica Parker's Lovely còn có "tiếng nói" hơn em này nhiều.
Chà, mình biết nói gì về chai nước hoa vốn bị nhiều người chê bai này đây? Chỉ có thế này thôi: chồng mình – một người vốn dĩ không mấy mặn mà hoặc thậm chí là cực kỳ ghét 95% các loại nước hoa – thực sự đã đòi mình mua hẳn một chai sau khi mình dùng hết một mẫu thử. Nó có... một sức hút nhất định đối với anh ấy... nếu các bạn hiểu ý mình... mình sẽ không nói quá chi tiết đâu. Vậy đó. Đó là tất cả những gì mình muốn nói về Dior Joy, và hy vọng điều này đủ để giải thích lý do tại sao mình lại sở hữu nó :D
mình cũng không thấy quá thích hay ghét chai nước hoa này lắm. Nó thiên về hương hoa nhài, có chút thanh mát của cam chanh, nền là hoa hồng và lúc lắng xuống thì có cảm giác kem mịn, phấn nhẹ. mình thấy hương hoa hồng chỉ làm nền thôi, còn nốt gỗ tuyết tùng mới là thứ nổi bật dần lên ở giai đoạn sau. Có lẽ lúc mới ra mắt, mọi người kỳ vọng một cái gì đó thật "wow", nhưng thực sự thì không phải vậy. Nó ổn, kiểu mùi hương sang chảnh, phổ biến và đại trà, mà điều đó cũng chẳng có gì sai cả! mình thấy mùi này hợp để xịt đi họp hành công việc hoặc đi dự mấy đám cưới cực kỳ sang trọng. Mà mình thì hiếm khi làm mấy việc đó nên cũng chẳng thấy cần thiết. Có vẻ như hãng đang muốn chiều lòng tệp khách hàng lớn tuổi, đồng thời cũng muốn thu hút thế hệ mới đến với Dior, nhưng mình không chắc là họ có thành công hay không. Vì mùi này không quá nổi bật nên mình không nghĩ sẽ có ai trở thành "fan cứng" của nó đâu, nhưng đó chỉ là ý kiến cá nhân của mình thôi. Lạ một nỗi là lúc mùi hương lắng xuống, nó lại làm mình nhớ đến chai Vera Wang's Princess. Chắc là Dior mà nghe thấy sự so sánh này thì "sốc" lắm đây. Edit: Dạo này mình có xịt chai này nhiều hơn. mình nhận ra là mình cần phải xịt mạnh tay hơn: một shot là không đủ đâu, phải tầm ba bốn shot thì mùi mới bám lâu, cảm giác hoa hồng cũng đậm và sâu hơn. Phải xịt đẫm lên người thì mới thấy nó ổn hơn hẳn!
Trước hết, quảng cáo cực kỳ gây hiểu lầm. Nó toàn nói về nước và sự tự do, khiến người ta dễ kỳ vọng vào một mùi hương trẻ trung, tươi mát và mang hơi hướng biển cả. Nhưng mùi hương thực tế thì... Ngay nốt đầu tiên là hoa nhài nồng, kiểu rất cổ điển, làm mình nhớ đến "mùi nước hoa của bà". Đâu đó có thoảng qua chút hương quýt nhưng cực kỳ ngắn ngủi. Rồi sau đó là mùi phấn. Không, không phải kiểu phấn nhẹ nhàng đâu. MÀ LÀ PHẤN LUÔN ẤY. Cảm giác như mình đang ngửi thấy bột phấn thật, nó cứ bụi bặm và gây cảm giác khô khốc ở tận sâu trong cổ họng. Chai nước hoa này thực sự chẳng có gì đặc sắc. Nếu bạn muốn tìm một mùi hương trung tính, thà chọn mấy dòng của Elizabeth Arden còn hơn.
Cập nhật: Mùi này chẳng có độ lưu hương chút nào cả. Sau khi dùng thử thêm một thời gian, mình đã quay lại với Light Blue để dùng cho mùa hè. Mình không hiểu sao lại có nhiều đánh giá tiêu cực về mùi hương này đến vậy. Mình nghĩ có lẽ một số người vốn không thích tông hoa nói chung, hoặc có thể họ chưa thực sự cho nó một cơ hội công bằng. Thú thật là lúc mới xịt lần đầu mình cũng thấy khá phân vân, nhưng tầng hương cuối quá đẹp khiến mình cứ muốn thử lại mãi, và giờ thì mình thấy đây là một mùi hương nhất định phải có. Mình nghĩ đây có lẽ là mùi hương có sự cân bằng hoàn hảo nhất từ trước đến nay. Một chút hoắc hương thoang thoảng giúp mùi hương trở nên thú vị hơn. Nó có vibe hoa hồng - hoắc hương khá giống với Very Irresistible Sensual, nhưng mình thấy hoắc hương trong Joy được cân bằng tốt hơn, cộng thêm sự góp mặt của hoa nhài cũng làm mùi hương thêm phần lôi cuốn. Trên da mình, xạ hương gần như không cảm nhận được, điều này giúp Joy rất dễ dùng trong những mùa hè nóng ẩm nơi mình sống. Chắc chắn mình sẽ chốt ngay một chai full-size.
Wow. Lại thêm một mùi hương hoa nữa... Thật là "đột phá" quá đi. mình thấy giai đoạn cuối những năm 2010 là một thời kỳ cực kỳ đỉnh cao của các nhà làm nước hoa, cái thời mà họ định hình nên cả một phong cách cho những năm 90 và 2000 ấy. Từ chiến dịch marketing cho đến cái mùi thực tế, mình thấy chẳng có gì đáng để mọi người phí thời gian vào đây cả. Cảm giác như đây chỉ là một mùi hương "kiếm tiền" mà Dior muốn tận dụng thôi, vì cái vibe của nó cứ kiểu "biết rồi, khổ lắm, nói mãi rồi". Có thể là mình hơi khắt khe, nhưng một khi những nhà làm nước hoa lớn như Dior hay Chanel tung ra mùi hương mới, nó phải mang tính vượt thời đại, giống như cách họ đã từng làm trong quá khứ. Việc tung ra Joy làm mình thấy người tiêu dùng như tụi mình đang bị "phản bội" vậy. Nói đi cũng phải nói lại, mùi này cũng dễ chịu thôi, chắc chắn sẽ hợp với những ai mới bắt đầu tìm hiểu về nhà Dior. Có lẽ đó là ý đồ của họ rồi, nhưng điều này làm giảm đi sự tài hoa của Francois Demachy. mình thực sự ước gì ông ấy không phải nhúng tay vào cái sự ra mắt không cần thiết này. Các nhà nước hoa Designer đang dần lụi tàn vì sự bão hòa của thị trường Niche, mà đến tầm này thì mình cũng chẳng thấy giận nữa rồi.
Có lẽ là do cơ địa mình, nước hoa này không hợp với da mình lắm, nhưng thực sự là nó không thơm chút nào. Mùi này cứ như mùi tã giấy hay khăn ướt vệ sinh phụ nữ ấy! Mình được tặng một mẫu thử 2ml của chai này từ Nordstrom khi mua Kilian Black Phantom. Trước đó mình chưa từng dùng nước hoa Dior nên cũng khá hào hứng muốn xem liệu nó có thực sự "hot" như lời đồn không. Nhưng với mình thì không hề! Mùi rất nồng tông phấn và hoa, và như mình đã nói, nó giống hệt mùi tã giấy! Không phải kiểu tã bẩn đâu, mà là kiểu tã mới hoặc mấy loại khăn ướt vệ sinh phụ nữ ấy. Không có ý xúc phạm đâu nhưng mình không muốn bỏ ra cả trăm đô chỉ để có mùi như cái tã giấy. Hy vọng là lên da người khác thì mùi này sẽ ổn hơn.
Mùi hương này cũng khá dễ chịu, nhưng chẳng có gì ấn tượng cả. Đúng kiểu mùi Dior nhàm chán điển hình mà họ cứ làm đi làm lại mãi thôi!! Với mình, Joy có thể gọi là Miss Dior 2017, còn Rose N Roses thì có thể gọi là Joy. Nghe chúng cứ y hệt nhau ấy. Sẽ thật tuyệt nếu Dior thực sự tạo ra được một mùi hương nguyên bản cho một lần. Như nhiều người đã nói, họ đang mượn danh một chai nước hoa kinh điển được yêu thích... À mà mình cũng phải nói thêm là không phải mình thích cái tên đó đâu, vì ngay từ đầu mình đã thấy Joy của Jean Patou cũng khá là chán rồi.