Emma Ly
Ok, lần này tui phải tự vả lại mình rồi haha. Mấy tháng trước tui có thử em này ở Priceline qua cái giấy thử, mà tui nghĩ là xịt lên giấy thì mùi không bao giờ lên chuẩn được. Nay thấy ở Chemist Warehouse bán có 17 đô cho chai 100ml nên tui quyết định cho em nó thêm một cơ hội. Lần này tui nhờ nhân viên xịt lên cổ tay luôn, và trời ơi, tui mê thiệt sự. Tui thấy nó khá giống Wild Glow nhưng mà nồng độ dừa đậm đặc hơn nhiều, cái này là điểm tui thích nhất luôn. Dừa là nốt hương khoái khẩu của tui, nên vừa ngửi thấy cái mùi kem trái cây nhiệt đới đó là tui "đổ" liền. Nói là kem dâu thì cũng không hẳn, nó giống kiểu kem dừa vị dâu dai dai hơn ấy. Một sự bùng nổ của dừa và dứa kiểu pina colada (dù trong bảng thành phần không thấy ghi dứa), rồi sau đó là mùi dâu thơm nồng, quyện cùng mùi dừa cứ vương vấn mãi. Lúc hạ tông thì nó để lại một mùi ngọt ngào, mướt mượt kiểu dâu dừa, có thêm chút gỗ và xạ hương để tạo độ ấm và sâu, giúp mùi không bị ngọt gắt kiểu quá tải đường. Thú vị là lúc đầu tui định mua Marc Jacobs Daisy Dream vì thấy các nốt hương nghe hay lắm, ai dè thất bại thảm hại, mùi nhạt nhẽo chán ngắt mà chẳng thấy dừa đâu cả. Thế là tui chốt luôn em này lol. Tui biết giờ là thời đại của người tiêu dùng, nước hoa giờ làm nhanh, rẻ và bị pha loãng để bán chạy hơn trước. Nhưng tui nghĩ dù thương hiệu là gì thì mình thích là được. Tui có mấy chai high-end cả hơn 150 đô mà vẫn để cạnh mấy chai celeb giá rẻ này dùng bình thường. Nếu thơm thì cứ xịt thôi, mắc gì phải quan tâm nó là của Katy Perry hay cái chai nhìn hơi trẻ con quá mức chứ. Em này là một cú chốt cực kỳ thành công, tui mừng vì đã cho em nó cơ hội thứ hai.