Anh Đạt Tô
Có vẻ như mình chỉ hay bình luận về những thứ cực đoan thôi: hoặc là đỉnh nhất, hoặc là tệ nhất. Trong lúc đang mải mê tìm kiếm mấy mùi hương thiên về bạch đậu khấu, mình vô tình va phải em này. mình nhớ là đã từng thấy cái chai này ở đâu đó rồi, lúc đó thấy hơi buồn vì nó bị xếp vào nhóm "nữ", cứ tưởng lại là một mùi nước hoa dành cho phái đẹp bình thường. mình chẳng thèm check nốt hương hay nhà làm hương gì cả, cứ thế xịt lên tay rồi ngửi luôn. Đúng là có những thứ trên đời này, nếu không tự mình trải nghiệm thì chẳng bao giờ hiểu nổi. Trời ơi, mình lại đang phải vật lộn để tìm từ ngữ sao cho diễn tả hết vẻ đẹp thoát tục này mà không bị lặp từ đây. Một mùi hương không thể tin nổi, một sự chế tác bậc thầy, sự pha trộn tinh tế và một cấu trúc tuyệt vời. Ông Ropion đúng là một phù thủy kỳ dị mà. mình yêu em nó đến mức chỉ muốn ôm hôn mãi thôi, nhưng mà tất nhiên là mình chỉ đang tự ôm lấy chính mình một cách đầy ngượng ngùng. Nó tuyệt diệu đến mức trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, bạn còn có cảm giác như chạm được vào ý nghĩa của cuộc đời vậy. mình nghĩ hồi mới ra mắt, khái niệm "unisex" chưa được phổ biến như bây giờ, nên vì có nốt hoa nên người ta mới xếp nó vào nhóm nữ. Nhưng thực tế là nam giới hoàn toàn có thể tự tin dùng em này, không chỉ nhờ những nốt gia vị cay nồng mà còn vì chẳng có gì khiến người ta thấy nó quá "nữ" cả. Nghe có vẻ hơi quá lời, nhưng mình thực sự thấy hạnh phúc vì được trải nghiệm một tác phẩm nghệ thuật đầy sức sống như thế này trong cuộc đời ngắn ngủi của mình.