Karen Anh 2
Tưởng tượng như những bông tuyết trắng tinh, thơm nhẹ đậu trên hàng mi đen dày, khiến chúng khẽ rung lên vì lạnh, giống như những cánh hoa lụa Ba Tư lay động trước gió. Tiến lại gần hơn, mình thấy những viền mắt hồng nhạt, rồi đến cái vẻ trong trẻo, xanh trắng của đôi mắt, nhìn cứ như nhụy hoa ly vậy. Và từ khoảng cách thật gần ấy, mùi hương bắt đầu lan tỏa: mùi da thịt thoang thoảng hương phấn, mùi tuyết mới rơi, và cả hơi thở ấm sực sau một bữa cơm trắng. Ngoài cái chất phấn gợi cảm ra thì mình không rõ mùi son nằm ở đâu. Nhưng vẫn có một chút gì đó đỏ thắm, kiểu như màu trắng của vải cotton thấm đẫm sắc đỏ, mang lại cảm giác thuần khiết đến mức... như một sự hy sinh. Mùi này mà xịt vào cổ tay, nơi mạch đập nhẹ nhàng, hay sau gáy - chỗ mà hơi ấm hòa quyện với mùi gạo mềm mại, len lỏi vào từng sợi tóc - thì đúng bài luôn. Nó không hầm hố hay quá độc lạ, mà mang cái nét gợi cảm của làn da trần tỏa ra hơi ấm dưới những lớp vải che phủ. Một mùi hương mờ ảo và đẹp vô cùng. Tiếc là nó lại bị gắn với mấy thứ như nghệ thuật AI. Hợp nhất là dùng khi đang nhâm nhi một tách trà gạo nếp nóng, mở những món quà gói nhiều lớp lụa mềm mượt như đang gỡ bỏ lớp áo của một người phụ nữ, và đọc cuốn 'Tuyết mùa xuân' của Yukio Mishima.