Huy Đức Đức Lý
Tui đang xịt lại em này sau một khoảng thời gian siêu dài luôn á. Lúc đầu tui có xem qua các nốt hương rồi cũng hy vọng là cái mùi đinh hương – cái thứ mà tui cực mê khi ăn với thịt nguội nhưng lại cực ghét khi xịt lên người – sẽ được các loại gia vị khác lấn át hoàn toàn (may quá!). Đây đúng kiểu một mùi hương đưa mình trở về những năm 80, cùng thời với mấy "huyền thoại" như Opium hay Gucci No. 3 vậy đó. Tui vô tình tìm thấy bản mini này trong một bộ set ở tiệm đồ cổ, nằm chung với mấy em nổi tiếng khác như Youth Dew hay Fendi. Cảm giác là em này vẫn giữ đúng cái chất trong ký ức của tui, không hề có mùi gì lạ hay gây khó chịu hết, vẫn tuyệt vời như ngày xưa. Có lẽ vì dạo này tui quen xịt mấy mùi đậm, nồng và có chiều sâu hơn – thứ mà mấy dòng nước hoa đời mới sau những năm 90 khó lòng mà làm được – nên thấy em này hơi nhẹ một chút. Nhưng mà cảm giác xịt em này lên giống như được gặp lại một người bạn cũ lâu ngày, hay như kiểu được trở về nhà sau bao ngày phiêu bạt vậy á. Tui thấy hoài niệm về những mùi hương của tuổi trẻ, về những ngày xưa cũ đầy kỷ niệm. Tui chắc là không phải perfumista duy nhất đâu, kiểu gì cũng có người mong các nhà thiết kế "tỉnh táo" lại một chút và mang những cực phẩm ngày xưa trở lại nguyên bản như cũ. Chắc chắn là họ sẽ bất ngờ vì độ hot và doanh thu cho xem!