Loan Quách
Đây là phong cách riêng của mình, và mình khá thích việc mình là một trong số ít người yêu nó. Đây cũng là chai nước hoa thực thụ đầu tiên mình mua vào năm 2008 vì mình cực kỳ mê Gwen Stefani và cái chai màu rasta đó. Nó thực sự có sức hút với mình. Mình không giỏi phân biệt các tầng hương lắm, nhưng ngay khi xịt là thấy ngay mùi lê bùng nổ, kiểu rất sắc và gắt, mình đoán đây là lý do tại sao nhiều người lại mô tả nó giống mùi "nước tẩy rửa". Nhưng cái sự sắc sảo đó không kéo dài đâu, nó nhanh chóng dịu lại thành hương hoa có chút âm hưởng trái cây, mình đoán là hoa linh lan và hoa lan nam phi quyện trên nền lê/đào. Với mình thì nó chẳng giống mùi tẩy rửa chút nào, nhưng nó có một độ "đã" nhất định. Khi mình xịt lên người, nó mang lại cảm giác rất bình yên và ấm áp. Một mùi hương kiểu "sạch sẽ" nhưng không phải kiểu sạch như xà phòng. Mình nhớ hồi năm 2008, bản lăn (rollerball) của mình bám mùi lâu hơn nhiều, ít nhất cũng phải 3-4 tiếng và tỏa hương khá tốt. Nhưng giờ thì, giống như mấy bài review gần đây thôi, nó KHÔNG BÁM MÙI. Chỉ tầm một tiếng là mùi bay sạch khỏi da mình luôn. Có lẽ vì đây là dòng nước hoa đã ngừng sản xuất cả thập kỷ rồi nên nó sẽ như vậy, chứ hồi xưa đâu có thế, nghĩ cũng buồn thật. Mình cũng có mua một chai Maybe Baby bản cũ để so sánh. Hai em này cực kỳ, cực kỳ giống nhau luôn! Nếu bỏ đi cái nốt gừng sắc lẹm của Maybe Baby thì chắc chẳng phân biệt nổi đâu. Tuy nhiên, mình vẫn phân biệt được và mình thích kiểu hương cuối dịu nhẹ của L hơn. Thật khó hiểu khi nhiều người lại mê Maybe Baby mà lại không thích L, trong khi L mang lại cảm giác tươi mới hơn nhiều.