Daisy Phạm
Đọc cảm nhận của mọi người về La Nuit, tui thấy đây là một mùi hương đầy hoài niệm, kiểu như biểu tượng của một thời đại nào đó (có vẻ là cuối những năm 70, dù nó ra mắt năm 1985). Tui cực kỳ thích cái cách mà mùi hương có thể kết nối chúng ta với những ký ức, dù là cá nhân hay là của chung. Với tui, La Nuit gợi nhớ về năm 2007, cái năm đầu tiên tui ngửi thấy nó. Tui chẳng thấy cái kiểu "ngược dòng thời gian" gì cả. Vì tui lớn lên ở New York giữa những năm 80, nên tin tui đi, tui chỉ khao khát cái thời những năm 70 thôi – cái thời New York còn là một thiên đường trước khi bước vào những năm 80 đầy đáng sợ. Nhưng mà, La Nuit không mang lại cho tui cảm giác đó. Với tui, nó là kết quả của một chuỗi các liên tưởng khứu giác. Bắt đầu với mật ong và xạ hương nhé. Mật ong khi ngửi sẽ thấy rất đậm đà, nhưng nếu nồng quá thì bắt đầu có mùi giống như nước tiểu vậy (tui biết điều này nhờ cái tổ ong trong trần nhà mùa hè năm ngoái đó). Còn xạ hương thì ban đầu mùi hơi "nặng đô" kiểu mùi phân, nhưng khi pha loãng ra thì lại thấy cay nồng và có chút hương hoa. Cứ điều chỉnh độ đậm nhạt của mấy thứ này là sẽ ra được cả một dải cảm xúc cực mạnh. Khi kết hợp hai thứ đó với các nốt chính là hoa hồng và da thuộc, cả mùi hương bắt đầu dao động giữa sự thuần khiết và sự phong trần. Mật ong làm nổi bật nét ngọt ngào, mọng nước của hoa hồng; còn xạ hương lại khiến hoa hồng trở nên khô khốc, cay nồng và nóng bỏng hơn. Mật ong giúp da thuộc trở nên sang trọng, lộng lẫy; trong khi xạ hương lại khiến da thuộc có cảm giác thô ráp như giấy nhám vậy. La Nuit có thể giúp người khác tìm về một thời đại, còn với tui, những liên tưởng đó có phần trừu tượng hơn. Nhưng mà, chẳng phải thật tuyệt khi một chai nước hoa có thể tác động đến mình như vậy sao?