Tui có cả hai bản La Pausa luôn. Bản EDP khác hoàn toàn bản EDT nha. Thứ nhất là nó bám lâu hơn gấp đôi, độ tỏa cũng tốt hơn một chút xíu nhưng không đáng kể. Với bản EDT, tui cảm nhận được mùi phấn và hương diên vĩ kiểu hơi bột bột, hơi khô khô ngay từ đầu, rồi sau đó có thêm chút da thuộc khi mùi hương lan tỏa trên da. Vậy thôi đó. Với những ai từng coi bản EDT là sự hoàn hảo, thì đúng rồi, bản đó "chết" thật rồi.
Bản EDP thì diễn biến mùi chậm hơn. Tui không thấy cái mùi bột diên vĩ nồng hay khô khốc như trước, mà nó dịu hơn, kiểu được thêm nhiều xạ hương vào ấy. Ở tầng hương giữa có cỏ hương bài, mùi này rất rõ, hơi chua chua, mà bản cũ làm gì có đâu. Tui ghét cái giai đoạn này cực kỳ vì tui với cỏ hương bài không hợp nhau chút nào, xịt lên da thấy chua loét luôn. Tui phải cố chịu đựng mấy tiếng đồng hồ đó, nhưng bù lại thì lúc hạ hương lại cực ổn. Nó thơm kiểu mùi hộp phấn cũ hoàn hảo luôn. Tui thề là tui ngửi thấy cả hương hoa hồng trong đó nữa, trong khi bản EDT thì không hề có. Mùi hoa hồng này nằm ở tầng hương cuối, hòa quyện giữa rễ diên vĩ với cái gì đó hơi ngọt kiểu balsamic; còn bản EDT là mùi diên vĩ xuyên suốt từ đầu đến cuối luôn.
La Pausa EDP giống như một phiên bản đối trọng với Misia vậy. Cả hai đều có mùi giống như đồ trang điểm. Nhưng Misia thì ngọt hơn, có chút hương trái cây, kiểu mùi son môi và phấn phủ, cảm giác hơi "điệu đà" hơn. Còn La Pausa thì thuần túy là mùi hộp phấn, không hề ngọt, mang vibe lạnh lùng và xa cách.
Nếu nói về bản EDT, tui sẽ nghĩ ngay đến mấy từ như trầm uất, áp lực, lạnh lẽo, vô hồn, buồn bã, kiểu thời Victoria hay sự khắc khổ. Nhưng mà tui lại cực kỳ mê nó! Còn với bản EDP, mấy từ đó biến mất hết, thay vào đó là chic, hiện đại, quyến rũ, nữ tính, mềm mại và bí ẩn. Đúng là bản 28 La Pausa cũ đã "chết", nhưng tui cũng yêu bản mới này không kém. Cô ấy có thể mất đi cái số cũ, nhưng lại tìm thấy linh hồn của mình. À, nếu bà nào thực sự mê mùi rễ diên vĩ, tui thấy Le Labo Iris 39 là một lựa chọn tương tự, mạnh hơn và theo ý tui là ngon hơn nhiều.