Trước khi Mon Guerlain ra đời, La Petite Robe Noire chính là "con gà đẻ trứng vàng" của nhà Guerlain (hay nói đúng hơn là LVMH), vì nó thường là mùi duy nhất của hãng được bày bán ở hầu hết các hiệu thuốc hay trung tâm thương mại. Hồi còn là teen, tui hay xịt thử mấy chai tester lắm. Nó kiểu bánh bèo và ngọt ngào, đúng gu tui hồi đó nhưng giờ thì không còn hợp nữa. tui cũng không chắc nó có xứng với cái tên "chiếc váy đen nhỏ" không – vì một chiếc váy đen đáng lẽ phải vượt thời gian và cổ điển, chứ không phải kiểu ngọt lịm kiểu con gái như thế này. Nó làm tui nhớ đến Lolita Lempicka, nhưng mà ngọt hơn và cảm giác kém tinh tế hơn một chút.
LPRN mở đầu bằng nốt anh đào mọng nước như siro – kiểu hơi giống kẹo ngậm, lại vừa giống rượu liqueur. Các nốt quả mọng đỏ làm tăng thêm độ ngọt trái cây, cộng thêm chút hồi khiến nó rất giống vibe của Lolita Lempicka. Nốt hạnh nhân thì cực kỳ mướt, kiểu mịn màng như mứt marzipan, giúp làm tròn trịa thêm tông gourmand này. Khi mùi hương dần lan tỏa, hoa hồng ngọt ngào xuất hiện cùng với hoa diên vĩ phấn nhẹ, tạo nên một cảm giác như mùi son môi vậy. Nốt anh đào vẫn còn đó, làm tui liên tưởng đến mấy loại son dưỡng có mùi trái cây. Sau đó là vanilla hiện lên, thêm vào sự ngọt ngào mượt mà. Dù rất ngọt và đậm chất gourmand, nhưng chính nốt vanilla này đã hoàn thiện nên accord Guerlinade đặc trưng cùng với gia vị nhẹ, diên vĩ và hoa hồng.
Lúc về cuối, mùi sẽ thiên về ngọt vanilla, kèm chút hồi và dư vị anh đào. Sau vài tiếng thì mùi có vẻ hơi mỏng đi và không được "mượt" bằng Lolita. Độ tỏa hương khá mạnh và bám mùi cả ngày luôn. Tóm lại, LPRN là một lựa chọn ổn cho các bạn gái trẻ, hoặc là một phương án thay thế hợp lý cho bản gốc Lolita Lempicka (dù bản này nồng mùi rượu và siro hơn, lại có thêm hạnh nhân). Nhờ có accord Guerlinade mà nó vẫn đứng trên các dòng gourmand ngọt lịm khác. Không tệ, nhưng không phải là thứ tui sẽ xịt, khác hẳn với hình ảnh một chiếc váy đen nhỏ đúng nghĩa. 3.5/5.