No 4 (1990) của Jil Sander là một trong những mùi hương đẹp và độc đáo nhất thập niên 90 luôn, mấy cái nốt hương nó lấp lánh như mấy viên đá quý vậy đó. Tui thấy nó có nét gì đó giống Femme Rochas với Elizabeth Arden Red Door, nhưng mà quyến rũ hơn, kiểu nồng nàn hương hoa phương Đông và chypre ấy. Nhìn chung thì đây là một mùi hoa cỏ trái cây cực kỳ sang chảnh, đầy tự tin và lộng lẫy. Nó là kiểu hương vintage cổ điển, xứng đáng được xếp chung mâm với mấy huyền thoại như Chanel No 5 hay Shalimar, Coco luôn. Tui đã dùng em này từ hồi mới ra mắt và giờ lại đang xịt lại đây, thực sự là một mùi hương cực kỳ thỏa mãn. Mở đầu là hương mận sâu lắng và mọng nước, có chút chanh chua nhẹ, mà kiểu giống bánh meringue chanh hơn là chanh tươi bình thường. Có cả đào nữa - nốt trái cây tui cực thích. Nó bắt đầu bằng cảm giác trái cây thơm ngon nhưng không phải kiểu gourmand hiện đại đâu, mà là kiểu trái cây đậm đặc, mọng nước.
Sau đó là sự bùng nổ của hoa cỏ ngọt ngào ở tầng hương giữa, tui thấy có hoa hồng, phong lữ và violet cực kỳ mời gọi. Rồi cả hoa loa kèn, cẩm chướng, heliotrope với nhài nữa. Mọi thứ hòa quyện cực kỳ mượt mà, từ hoa loa kèn béo ngậy, heliotrope thơm kiểu phấn, cho đến ylang ylang hay hoa cam đầy quyến rũ. Nói chung là cực kỳ nhiều hoa luôn, ai không thích mùi hoa thì né gấp nha.
Đến lúc lắng xuống thì No 4 đúng chuẩn một mùi chypre với rêu sồi, gỗ sồi, đàn hương, vetiver, nốt xanh và xạ hương. Thêm cả lá patchouli thảo mộc và vanilla nữa. Sự kết hợp giữa vanilla, patchouli và đàn hương tạo nên một nét phương Đông rất đặc trưng. Chốt lại thì đây giống như một cuộc thử nghiệm nước hoa tuyệt vời đã thành công rực rỡ vậy! Nó có đủ mọi thứ luôn. Nhưng vì là hàng vintage nên nó rất mạnh, độ tỏa hương cực khủng, xịt một cái là thơm nức cả phòng, nồng độ đậm đặc và đậm chất old school. Nên là nếu xịt quá tay là "tới công chuyện" luôn đó, nhưng với tui thì xịt ít hay nhiều đều thơm hết. Tui thấy em này hợp dùng cho mùa xuân và mùa hè nha. Một mùi hương ma mị và tuyệt diệu thực sự.