Khánh Phạm
Mùi hương này lúc nào cũng làm tui nhớ về mẹ. Đây là mùi hương đặc trưng của mẹ suốt bao nhiêu năm trời. Suốt cả tuổi thơ, đó chính là mùi hương của mẹ, nó hợp với mẹ cực kỳ luôn. Hồi đó, tui hay lấy mấy cái khăn quàng cổ mẹ vừa dùng xong rồi áp mặt vào đó. Đến khi lớn hơn một chút và cũng muốn bắt đầu dùng nước hoa, tui toàn lén vào phòng mẹ để xịt thử mùi này thôi. tui có xin mẹ nhưng mẹ không cho... mà cũng đúng thôi, vì tui mê nó lắm, mê cực kỳ luôn ấy. Rồi có lúc mẹ cũng cho tui một chai 30ml đã dùng vơi một nửa, tui vẫn còn giữ đến giờ. Lúc đầu tui vui lắm, cứ thế mà xịt lấy xịt để, nhưng rồi lại thấy hơi tội lỗi. Cảm giác nó không còn giống như trước nữa. Chắc là vì nó là của mẹ chứ không phải của tui, và khi ngửi thấy mùi giống mẹ, cái cảm giác ấm áp, an toàn đó bỗng dưng biến mất. Giờ tui hiếm khi dùng đến nó, chủ yếu là vì tui muốn trân trọng những gì còn sót lại trong chai. Mẹ tui thì cũng chẳng còn dùng mùi này nữa, chắc là mẹ chán hoặc không còn thích nó nữa rồi. Nhưng với tui, mùi hương này sẽ luôn là một mảnh ký ức đầy cảm xúc.