Kenny Văn Hứa
Đây là kiểu nước hoa mà kiểu 'một là mê, hai là ghét' luôn á, chỉ dành cho mấy bà có gu cực kỳ đặc biệt và kiên nhẫn thôi. tui mua em này hồi đầu những năm 20 tuổi (tầm năm 95) theo lời tư vấn của nhân viên ở Nordstrom vì lúc đó tui đang tìm một mùi 'nhẹ nhàng, tươi mát'. Nghe cái tên L’Air du Temps (Không khí của thời gian) thấy cũng 'nhẹ' thiệt, cái chai thì xinh xỉu, nhưng tới lúc xịt lên cổ tay (mà đen cái là xịt trúng luôn cái tay áo len nữa) thì tui bị 'sốc' ngay lập tức bởi cái mùi hoa cỏ với aldehyde nồng nặc bốc lên từ cánh tay. tui từ chối khéo luôn, xong rồi hối hận vì đã lỡ làm 'ô nhiễm' cái tay mình suốt cả buổi mua sắm. Tầm 30 phút sau, lúc đang lượn lờ ở Bath and Body Works để tìm lại cái mùi 'tươi mát, nhẹ nhàng' đó, tui có dùng thử mấy cái tester xịt thơm toàn thân. tui ngửi thấy một mùi cực kỳ dễ chịu, sạch sẽ và nhẹ nhàng, nhưng tìm mãi không ra tên. tui mô tả cho nhân viên thì họ cứ gợi ý cái này cái kia, mãi tới khi tui mới nhận ra... hóa ra cái mùi tui đang hít hà nãy giờ chính là mùi trên cánh tay mình! Cái nốt hương cuối (dry down) của em Nina Ricci 'đáng sợ' đó thực sự gây nghiện luôn á. Thế là tui bị ám ảnh, phải có bằng được em nó mới chịu. tui tức tốc quay lại Nordstrom và chi một khoản không nhỏ để rinh ngay chai 71 ml về. Bí kíp của tui khi dùng em này là: NHẤT ĐỊNH phải xịt rồi đi xuyên qua làn sương nước hoa đó thôi, chứ đừng xịt trực tiếp để tránh cái cảm giác bị 'tấn công' lúc đầu. Độ tỏa hương (sillage) thì đỉnh của chóp, thơm mát tận tối mịt, thậm chí là tới tận ngày hôm sau luôn!