Dung My Thu Lương
Le Feu d'Issey đúng là một trong số ít những chai nước hoa mà tui có thể gọi là độc nhất vô nhị. Một mùi hương avant-garde cực kỳ nổi tiếng nhưng giờ lại siêu khó tìm, nó không giống bất cứ thứ gì tui từng ngửi trước đây luôn. Tui đã muốn thử LFI từ lâu sau khi đọc review của Luca Turin, và may sao mới săn được một mẫu thử chưa khui trên eBay. Nếu nói ngắn gọn thì LFI là kiểu mùi gỗ - hoa phương Đông (woody floriental) cực kỳ nồng nàn và đa tầng, nhưng nói vậy thì hơi "phí" cho nó. Nó giống như một tác phẩm nghệ thuật Baroque khổng lồ mà bằng cách nào đó vẫn cực kỳ gắn kết, đúng chất phong cách táo bạo của Jacques Cavallier. Lúc đầu tui không thích ngay đâu - vì đây là một mùi hương cực kỳ gây tranh cãi, đầy thách thức, vừa mang hơi thở thời đại nhưng lại cực kỳ tương lai. Thật lòng thì tui nghĩ mình sẽ không xịt LFI đâu, nhưng không thể phủ nhận là nó cực kỳ xuất sắc. Có quá nhiều thứ đang diễn ra trong chai này. LFI mở đầu bằng những nốt gỗ tối màu kết hợp với chút cay nồng của tiêu. Mùi ngò rí hiện lên rất rõ - một nốt hương dễ gây chia rẽ ý kiến nhưng tui lại khá thích, nó cực kỳ hợp ở đây. Tiếp đó là những loài hoa trắng ngọt lịm như siro hòa quyện cùng hương dừa béo ngậy, dẫn lối cho nốt hoa hồng sữa ở tầng hương trung tâm. Tui hoàn toàn hiểu tại sao Luca Turin lại ví nó với viên vitamin B - vì có khoảnh khắc lúc mới xịt, sự giống nhau đến mức khó tin luôn. Càng về sau, mùi càng thiên về hướng sữa nhưng không hề gây khó chịu. Các nốt hương khác giúp tiết chế độ "trắng sữa" đó, tạo nên một sự mượt mà, kem mịn trên nền gỗ đậm đặc. Có một chút hơi hướng gourmand nhờ nốt sữa và sự ngọt ngào đi kèm, rồi hương caramel chuyển mình mượt mà sang tầng hương cuối là hổ phách ngọt ngào. Khi khô hẳn, lớp nền hổ phách nhựa cây đậm đà sẽ nổi lên. Nó vẫn giữ được độ ngọt, béo ngậy như bơ nhưng được cân bằng hoàn hảo bởi các nốt gỗ xuyên suốt. Cuối cùng, nó lắng xuống thành một mùi hương gỗ-hổ phách nhựa cây khô ráo trên da. Độ tỏa hương mạnh và bám mùi cực lâu. Đây là mùi hương thiên hướng nữ tính, hợp cho mùa thu đông. Tui thực sự không thể rời mắt khỏi sự gắn kết của bản phối này dù nó cực kỳ phức tạp. Rất nhiều nốt hương tưởng chừng như chọi nhau nhưng cuối cùng lại hòa quyện mượt mà đến lạ. Dù đây là một mùi hương khó dùng, nhưng LFI chính là một tác phẩm nghệ thuật khứu giác. Nó là phần "âm" đối lập với sự tối giản của L'Eau d'Issey. Đúng như một bộ phim cũ tui thích, nó vừa tuyệt vời lại vừa kỳ lạ. 5/5.