Tony Khang
Con mùi này nó dẫn mình đi một hành trình kỳ quặc lắm luôn. Mở đầu là hương chanh yuzu tươi mát, mọng nước. Đang tận hưởng thì đùng một cái, bị cắt ngang bởi cái mùi phân cực kỳ thô và ngắn, nhưng rồi nó lại biến chuyển sang hoa Ylang-ylang. Xong rồi nó đưa mình lạc vào một vườn hoa đã héo úa. tui nói thiệt đó, mọi người cứ mở lòng ra đi. Đây là kiểu mùi của những năm 90, nên nó mang hơi hướng gothic và có chút gì đó u ám. Tiếp theo, cảm giác như đang ở trong một nhà tang lễ vậy, mùi hoa tang lễ ở khắp mọi nơi. Cuối cùng, mình lại được đưa đến một cánh đồng dưa chín mọng, gió thổi lồng lộng, sẵn sàng để thu hoạch. Điều làm tui ngạc nhiên là các nốt hương chuyển đổi mượt cực kỳ. Ai mà ngờ được mùi dưa với mùi hoa tang lễ lại giống nhau đến thế chứ? Hóa ra là thật nha. Chẳng trách con mùi này lại có một lượng fan cuồng là mấy ông hipsters nghệ sĩ kiểu "sang chảnh" của thập niên 90. Gạt qua một bên cái sự ám ảnh về cái chết và sự phân hủy có phần hơi khó chịu đó đi, thì rõ ràng là bậc thầy nước hoa Jacques Cavallier thực sự có kỹ năng thượng thừa như một vị thần vậy. tui nghĩ mấy người ghét nó hồi xưa đơn giản là vì họ không biết phải cảm nhận nó thế nào thôi. Họ cứ tưởng sẽ là một mùi hương tươi mát kiểu đơn giản, ai dè lại nhận về một thứ "nặng đô" hơn tưởng tượng nhiều. Và có lẽ lý do đó cũng khiến người hiện đại khó mà hiểu nổi em này. Cá nhân tui thì thấy em này không hợp để xịt hàng ngày đâu. Nó giống một tác phẩm nghệ thuật khứu giác để người ta ngắm nhìn và phân tích từ xa hơn là một thứ để khoác lên mình.