Mọi người – từ dân sành sỏi đến mấy bạn yêu nước hoa nói chung – đang chỉ trích em này một cách hơi quá đáng. Kiểu như "Eo ơi nước hoa màu xanh" hay "Trời ơi họ phá nát l'Heure Bleue rồi". Thôi thì mỗi người một ý vậy. Với tui, l'Heure de Nuit (tui cũng đồng ý là cái tên hơi ngớ ngẩn vì nó gợi nhớ đến l'Heure Bleue nhưng lại không có cái chiều sâu đặc biệt như vậy) thực sự là một kiệt tác. Tui vốn thích Après de l'Ondée và cực kỳ ngưỡng mộ l'Heure Bleue, nhưng dù có là con gái đi nữa thì tui cũng chẳng bao giờ dám xịt hai em đó, trừ bản EdP của l'Heure Bleue – bản mà bỏ qua cái mùi thuốc cũ kỹ của bản EdT hay Parfum để thay bằng một nốt mở đầy bơ, da thuộc và mượt mà, làm tui liên tưởng đến Creed's Royal English Leather.
Và l'Heure de Nuit, đúng như nhiều người nói, gợi nhớ cực kỳ chính xác cả Après de l'Ondée lẫn l'Heure Bleue. Cảm giác như Wasser muốn loại bỏ cái mùi sỏi ẩm ướt của em trước và sự xa cách, bụi bặm của em sau. Kết quả là em này không quá đột phá, và tui cũng chẳng mấy khi thích phong cách của Wasser hay thấy ổng làm gì quá "Guerlain". Nhưng tui phải công nhận là ổng đã làm được một điều cực kỳ sâu sắc cho nhà Guerlain: biến hai mùi hương kinh điển, biểu tượng nhất trở nên dễ dùng hơn chỉ trong một chai nước hoa, dành cho tất cả những ai trước đây không thể xịt được hai mùi kia. Trên hết, ổng đã đưa chúng vào thế kỷ 21 mà không hề làm mất đi bản chất của các bản gốc, cũng không hề làm mùi bị rẻ tiền, mỏng hay ngọt kiểu kẹo trái cây. Điều này thực sự đáng nể trong bối cảnh nhiều dòng kinh điển của nhà này đang bị thay đổi công thức.
Tui có thể cảm nhận rõ từng nốt hương được ghi cho l'Heure de Nuit. Dù thiếu đi chút u sầu của Après hay sự xa cách của l'Heure, nhưng em nó có một chất riêng cực kỳ đặc biệt, kiểu như đang thầm thì "tui là một kiệt tác kinh điển" vậy. Tiện thể thì đây là một trong số rất ít nước hoa nữ mà không hề gào lên "tui là phụ nữ" với tui. Xịt em này vào là tui kiểu "hừm, mình có thể dùng được em này". Tui hiếm khi thấy cảm giác đó ở các dòng nước hoa nữ khác mà được quảng cáo là có thể dùng cho nam. Nếu bạn chịu khó đợi qua được nốt mở của Pinaud's Lilac Vegetale để tận hưởng cái kết mịn màng, phấn rôm của hoa tử đinh hương, hay thích kiểu soliflores nam của Neil Morris, thì bạn sẽ thấy em này cực kỳ dễ dùng. Một sự pha trộn tuyệt vời giữa heliotrope, iris, violet, tonka, hoa vùng Grasse, gỗ blonde và một chút xạ trắng mượt mà, không hề bị mùi hóa học. Có một lưu ý nhỏ là mùi này thay đổi tùy theo tâm trạng. Những lúc tui thấy bực bội, mệt mỏi hay nản lòng, tui sẽ thấy rõ các nốt tím ngọt ngào và phấn mịn. Còn khi tui đang ở trạng thái yêu thích nhất – kiểu suy tư, trí tuệ và trầm mặc – thì tui lại cảm nhận được những nốt xám và màu hoa cà mượt mà, ít ngọt hơn.