Lộc Yến Trương
tui biết đến L'Interdit là nhờ bà ngoại đưa cho cái mẫu thử bà lấy từ tạp chí. Bà bảo bà không thích lắm, nhưng không hiểu sao mùi này lại làm bà nhớ đến tui. Trước đó tui chưa từng biết đến nước hoa là gì luôn, cùng lắm là hồi nhỏ đi ngang qua khu nước hoa ở Macy's rồi bị sặc mùi Chanel "Chance" thôi. Nhưng ngay từ lần xịt đầu tiên là tui bị "dính" luôn. Dù lúc đó chẳng biết tí gì về nước hoa (giờ cũng chẳng phải chuyên gia gì đâu), nhưng tui biết ngay đây là một thứ gì đó cực kỳ đặc biệt. L'Interdit thực sự rất đẹp và phức tạp. Vị ngọt của vanilla và hoa trắng được cân bằng hoàn hảo bởi ambroxan và hoắc hương - cái mùi mà tui cứ ngỡ là mình sẽ ghét cả đời cho đến khi khám phá ra em này. Dù có hoa trắng, lê và cam bergamot nhưng em này chắc chắn là một mùi hương ấm áp cho mùa đông. Từng giai đoạn của em nó đều rất tuyệt: từ lúc mới xịt (nồng nàn và đậm đà), đến lúc lắng xuống (ngọt hơn, nhẹ hơn và thiên về hoa huệ), rồi cả lúc vài tiếng sau (mùi hoa cỏ cay nhẹ) đều mang lại cảm giác khác biệt và cực kỳ cuốn. Độ tỏa hương cũng rất ổn, tui chỉ xịt có hai nhát mà bạn tui đã khen từ xa, rồi lúc lên xe bạn lại hỏi tui đang dùng mùi gì nữa. Thề là mỗi lần xịt em này lên là tui không thể ngừng ngửi chính mình được. Có lần đầu tiên tui dùng L'Interdit để đi hẹn hò, không hề nói quá đâu nhưng tui đã dành nửa thời gian đi vệ sinh lúc ăn tối chỉ để... hít hà cổ tay mình như một đứa dở hơi vậy. Như một reviewer khác có nói, có thể đây không hẳn là mùi mà Audrey Hepburn từng dùng, nhưng tui vẫn yêu em nó bất chấp. Qua một năm, đây đã trở thành mùi hương yêu thích nhất của tui và sẽ luôn là chai nước hoa đầu tiên khiến tui bắt đầu đam mê thế giới mùi hương :)