tui từng có ký ức mơ hồ về London, kiểu như một mùi hương dễ chịu, chiều lòng số đông mà hồi đó tui cũng chẳng cần hay thèm muốn gì cho lắm. Ý kiến của tui về nó cũng khá tích cực dù không rõ ràng lắm. Bình thường tui thích mấy mùi hương nắng ấm, vui tươi, ngập tràn hoa trắng với hoa vàng béo ngậy, nên là để chuẩn bị cho cái tiết trời xám xịt, lạnh lẽo sắp tới, tui đã chốt ngay một chai London.
Có khi lúc vận chuyển nó bị lắc mạnh quá hoặc là hãng đã thay đổi công thức rồi cũng nên. tui hoàn toàn không nhận ra nó luôn, vẫn còn đang sốc đây này, vì nó thơm y hệt mùi kẹo cao su bubblegum vậy. Kiểu mấy viên kẹo hồng to đùng, ngọt lịm, nhai một mồm là đầy, chuyên để thổi mấy quả bóng to đùng rồi nổ bùm bụp làm phụ huynh với thầy cô phát điên ấy. Mà khi đang nhai mấy cái đó thì dù bao nhiêu tuổi đi nữa, mình cũng chẳng thể nào giữ được vẻ lịch sự, cứ thấy mình nghịch ngợm, bướng bỉnh kiểu gì ấy, rồi cứ muốn nhai thật mạnh cho bõ ghét. Đúng rồi, chính là cái mùi bubblegum đó đó, chứ không phải mấy loại kẹo cao su không đường vị bạc hà "chuẩn mực" bây giờ đâu.
Mùi quýt và cam Clementine thì rất là xinh, nhưng tui không thấy rõ mùi hoa kim ngân hay hoa tiare đâu cả. Có chút hương nhài hơi hướng "động vật" và mùi nhựa, tạo thêm một lớp cảm giác nổi loạn cho hỗn hợp này. tui thích nó, nó làm tui thấy mình trẻ trung và kiểu "punk" lắm, nhưng mà không biết có trụ nổi để xịt nó thường xuyên không nữa. Vì tui đâu còn là kiểu người như vậy đâu. Cũng có khả năng là cái sự "chói chang" này sẽ dịu lại sau một thời gian, kiểu như khi mùi hương đã lắng xuống thay vì cứ bị xáo trộn như thế này.