Hồi đại dịch, tui bắt đầu bị "nghiện" nước hoa. Thật sự là lúc đó tui cần một cái gì đó để quên đi cái thực tại hỗn loạn và đầy sợ hãi ngoài kia, thế là tui lặn ngụp vào thế giới mùi hương luôn. tui tìm thấy Chloé Love qua mấy cái diễn đàn mạng. Lúc mới đầu, thú thật là tui chưa cảm được cái sự tinh tế của em nó đâu. Xịt lên da mà tui chỉ thấy nó cứ nồng mùi phấn em bé, kiểu hơi chua chua rồi làm mình thấy ngộp ấy. Cảm giác cứ như mùi lăn khử dụng hay mùi hương còn sót lại cuối ngày lúc chuẩn bị đi ngủ vậy. Có bà bạn tui còn bảo mùi này giống Curve của Liz Claiborne nữa cơ. Lúc đó tui cũng chẳng biết phải hiểu em nó thế nào, nhưng rồi dần dần, mấy năm qua tui lại càng mê em này hơn. Giờ thì cứ dịp gì đặc biệt là tui lại nghĩ ngay đến em nó đầu tiên, vị trí trong lòng tui là không thể thay thế luôn.
Cái cảm giác "phấn" ban đầu tui đoán cũng đúng, nhưng không chỉ có mỗi mùi phấn đâu. Có lẽ là nhờ tiêu hồng hay chút gì đó từ gạo, nhưng nó có một sự ấm áp cực kỳ dễ chịu, cứ lan tỏa dần theo thời gian. Đằng sau mấy lớp hoa là một chút gì đó mộc mạc như mùi gỗ hay mùi đất, làm cho cái sự ấm áp đó càng thêm tỏa sáng. Nghe hơi lạ nhưng em này làm tui thấy bình yên y hệt cái cảm giác ấm áp trong mấy cái quảng cáo súp gà ngày xưa vậy, kiểu như sự ấm áp làm tan chảy tuyết và mang lại cảm giác dễ chịu cho một đứa trẻ. tui cực thích xịt em này vào mấy tháng lạnh, nhưng thực ra dùng quanh năm cũng ổn áp lắm. Độ lưu hương thì thôi rồi, đỉnh của chóp, sáng ra mà vẫn còn ngửi thấy mùi luôn. Em này mang vibe retro nhưng không hề bị lỗi thời, kiểu như nếu Lana Del Rey mà đóng chai thì chắc cũng chỉ đến thế này thôi. Sau khoảng một tiếng, mùi hoa cam sẽ làm em nó trở nên sạch sẽ, kiểu như mùi xà phòng cao cấp ấy. Đúng là một bản giao hưởng cho các giác quan luôn!
Nhưng mà có một điều tui muốn nói cực kỳ nhiều, đó là em nó đã bị khai tử rồi! Tiếc kinh khủng, vì giờ mọi người khó mà tìm lại được cảm giác này. tui nghe nói có mấy bản dupe như Phyllis của Pull & Bear hay của Oil Perfumery cũng khá gần, nhưng vẫn chỉ là "ấn tượng" thôi chứ không thể thay thế được bản gốc. Có đợt tui định bán chai nước hoa này đi để kiếm thêm tiền, lúc chụp ảnh đăng bán còn ngồi than vãn "tui không muốn đâu" nữa cơ. Nhưng cuối cùng tui không nỡ. tui chưa bao giờ có sự gắn kết mạnh mẽ với một chai nước hoa nào như thế này. Em nó xuất hiện vào đúng cái thời điểm tui thấy cuộc đời mình bế tắc nhất, chẳng có gì lấp lánh hay an ủi nổi. Chloé Love giống như một lời nhắc nhở rằng những điều ngọt ngào, ấm áp vẫn luôn tồn tại. Dù dạo này đam mê nước hoa của tui có hơi giảm sút, nhưng những mùi hương như em nó sẽ mãi là nguồn cảm hứng cho tui. Một khi đã chạm đến cảm xúc rồi thì không bao giờ buông tay được đâu.