Trúc La
Love Tuberose thực sự là một bất ngờ cực kỳ dễ chịu đối với tui. Bình thường tui không mấy mặn mà với mấy dòng mùi kiểu này đâu, nhưng chắc chắn là tui sẽ phải chốt ngay một chai full size khi có điều kiện thôi. Mùi này đẹp lắm, mà lại còn lưu hương siêu lâu nữa. Nốt hương đầu nghe tự nhiên cực kỳ luôn. Tui cứ tưởng nó sẽ bị mùi hóa học vì mấy dòng có nốt này thường nồng gắt lắm, nhưng em này thì hoàn toàn ngược lại. Mùi cực kỳ nhẹ nhàng, thanh thoát, rất hợp để xịt cho mấy dịp đặc biệt vào ban ngày, kiểu như đi đám cưới chẳng hạn. Nhưng mà cái đoạn mở đầu chưa phải là phần đỉnh nhất đâu. Sau vài tiếng, mùi hương bắt đầu biến chuyển, có chiều sâu và cá tính hơn hẳn. Vẫn có độ ngọt đó, nhưng được cân bằng hoàn hảo với gỗ đàn hương và mấy nốt hương khác nữa. Nó bung tỏa một cách cực kỳ tinh tế, giống như đang đọc một cuốn tiểu thuyết hay vậy. Cả văn chương lẫn mùi hương đều có cách riêng để khơi gợi cảm xúc. Nếu chữ viết dùng để tạo nên tâm trạng, thì các nốt hương lại dùng để diễn tả cùng một cảm giác và tâm hồn đó. Với tui, em này càng về sau càng đẹp, đúng kiểu "càng đọc càng thấm" như một cuốn sách hay. Tui đoán cái tên Love Tuberose chính là một "bức thư tình" gửi đến loài hoa này, chứ nếu không phải thì phí quá.