Lúc mới nhận được em này trong bộ mẫu thử "Incense Fragrances", mình cũng chưa chắc chắn lắm. Với mình, Kyoto thiên về kiểu hoa cỏ phương Đông hơn là một mùi hương trầm hương. Dù ban đầu không giống như kỳ vọng, nhưng càng dùng, mình lại càng mê em nó.
Buồn cười ở chỗ là lúc mới xịt lên, mình gần như chẳng thấy mùi gì luôn... kiểu như một khoảng không trống rỗng ấy, lạ cực. Vài phút sau, một mùi xanh mướt kiểu rừng thông và cỏ cây bao phủ lấy mình, cái này thì mình không khoái lắm. Ngay sau đó, các nốt hương nhựa cây, hổ phách, vanilla, chút khói, gỗ teak... bắt đầu trỗi dậy, nhưng không thấy nhiều mùi trầm hương cho lắm. Thú thật là mấy cái nốt khói thoang thoảng đó đôi khi hơi khó chịu, cảm giác cứ như mùi gạt tàn ấy.
Nhưng mà, giai đoạn dry-down sau nhiều giờ đồng hồ mới là phần mình thích nhất. Khi lên da mình, Kyoto biến chuyển thành một mùi hương gỗ hoa cỏ pha chút nhựa cây, cực kỳ ngọt ngào và tinh tế. Cảm giác mùi hương này rất thanh tao, kiểu như đang thiền định vậy. Những nốt hổ phách, gỗ teak, đàn hương hòa quyện cùng hoa bất tử cứ quẩn quanh suốt nhiều giờ... có thêm chút hoắc hương nữa. Đúng là sự kết hợp cân bằng hoàn hảo giữa các tầng hương mới là thứ chinh phục được mình.
Mình vẫn chưa chắc chắn lắm nhưng có lẽ em này xứng đáng để mua full chai, tầm khoảng 95$ cho 50 ml. Thật bất ngờ là mình lại thích mùi này đến thế. Có nhiều nét khiến CdG Kyoto làm mình nhớ đến Serge Lutens Vetiver Oriental, một mùi hương mình từng cực kỳ mê mẩn trước khi nó bị ngừng sản xuất (có thể là đang được làm lại).