Wendy Vân
Là một fan cứng của nhà MFK, tui đã kỳ vọng cực kỳ nhiều vào em này. Hoa hồng vốn là một nốt hương rất táo bạo, quyến rũ và vượt thời gian, thế thì có gì mà sai được chứ? Viết những dòng này tui cũng thấy đau lòng lắm... Dù mùi hương rất mượt, nhưng Lumiere Noire lại mang cảm giác giống như một kiểu hương trái cây tươi mát dành cho mấy bạn teen hồi đầu những năm 2000 vậy. Tui chắc chắn là mình đã từng dùng cái gì đó tương tự hoặc ngửi thấy mùi này suốt ở mấy trung tâm thương mại rồi. Tui cảm nhận được mùi gỗ nhiều hơn là patchouli, kèm theo đó là một chút hương trái cây thanh thoát, không hề bị ngọt dính. Còn hoa hồng thì biến mất tiêu, bị nhấn chìm trong cái sự ngọt ngào đại trà. Thay vào đó, nó giống kiểu mùi hoa lan thường thấy thôi, mà còn chẳng có gì thú vị cả. Điểm cộng duy nhất là tui khá thích chút gia vị, làm tui liên tưởng đến mùi Pretty Hot của Elizabeth Arden. Có lẽ hạt thì là là thứ duy nhất tạo nên sự khác biệt ở đây. Đây là mùi hạt thì là chân thực nhất mà tui từng ngửi thấy trong nước hoa luôn. Ước gì ông Kurkdjian cứ phát huy theo hướng đó. Tui tin là ổng có thể khiến ngay cả những người ghét hạt thì là nhất cũng phải yêu nó thôi. Nói chung là, Lumiere Noire có độ tỏa hương khá gần da, thơm thì có thơm đấy nhưng không đáng tiền lắm.