Lê Thắm Lại
Tui vẫn còn giữ cuốn nhật ký từ hồi 14 tuổi (năm 2002), trong đó có viết một danh sách những thứ muốn có, và có cả chai Chopard Madness nữa. Năm ngoái cuối cùng tui cũng săn được em nó nhờ một đợt giveaway trên này. Nhớ hồi đó tui cứ hay so sánh em này với Angel của Mugler, nhưng chắc do hồi đó mới 14 tuổi, chưa biết ngửi nhiều mùi nên giờ tui chẳng thấy giống nhau chút nào. Nói về mùi thì đây là một mùi hương hoa hồng kiểu tối, ngọt và có chút cay nồng. Tui không thấy rõ nốt tiêu hồng như mọi người hay nói, nhưng chắc chắn là có. Bình thường mấy nốt cay này hay làm tui thấy bị khô, nhất là khi đi kèm với gỗ, nhưng ở Madness thì sự kết hợp giữa hoa hồng mứt đậm đà và vải đã "cứu" lại tất cả. Màu chai cũng cực kỳ hợp với mùi luôn. Trên perfumista thì ghi có hoa bông vải, còn mấy bên khác lại bảo là kẹo bông gòn, tui nghĩ hồi mới ra mắt chắc nó cũng được quảng cáo là mùi kẹo bông. Vì em này ngưng sản xuất lâu rồi nên tìm thông tin chính thức từ Chopard hơi khó. Mà nói chung là tui cũng chẳng cảm nhận rõ hai nốt đó lắm! Nhưng chắc chắn là nó có một độ ngọt sâu, kèm theo cảm giác hoa cỏ ấm áp, mướt mịn kiểu phấn như mấy dòng nước hoa thập niên 90 ấy. Madness thuộc kiểu mùi đậm và bám cực lâu, hợp xịt đi chơi đêm hơn. Nhưng nếu xịt vừa tay thì tui thấy dùng vào mấy ngày lạnh cũng ấm áp cực kỳ. Chả hiểu sao em này lại gây tranh cãi dữ vậy, chứ với tui thì nó cũng đâu có nồng hay dị biệt gì hơn Wish hay Casmir đâu.