Nga Lại
Chai Maroussia nhỏ bé này mình mua tận bên Pháp từ năm 1992 luôn. Mua ngay tại nơi nó được sản xuất, đến giờ vẫn còn nằm nguyên trong hộp, được để nằm nghiêng suốt 30 năm trời mà mùi hương chẳng hề thay đổi chút nào. Mùi hương này làm mình nhớ về mối tình đầu, nhớ cảm giác tương tư anh người yêu hồi đó đang sống ở London. Nghe hơi lạ là hồi ấy mình chẳng bao giờ xịt em này khi ở bên anh ấy, cũng không dùng thường xuyên, chỉ toàn lấy nắp chai ra ngửi thôi. (Lúc đó mình thấy mùi này hơi "người lớn" quá so với tuổi mình, nhưng mà mình lại cực kỳ thích cái mùi đó). Hôm nay mình xịt lại, cảm giác như được quay về căn phòng nhỏ xíu hồi mình còn ở đại học Caen vậy. Mình thấy em này mang đậm vibe của nhà Guerlain, gợi nhớ đến Samsara nhưng lại có chút gì đó của Vol de Nuit. (Mình không mặn mà với nốt hoa diên vĩ lắm, nhưng ở đây thì nó không bị quá rõ như mấy dòng của Guerlain). Có một nốt hương xanh mướt ở đây, mình thề là có cả galbanum nữa dù trong bảng thành phần không ghi, vì nó có chút gì đó thoang thoảng giống Must de Cartier (mà tiện thể nói luôn, Must de Cartier kết hợp với Look của Vera Wang đỉnh cực, một sự kết hợp lạ lùng nhưng cho ra kết quả tuyệt vời luôn). Tóm lại thì đây là một mùi hương cực kỳ phức tạp và nghe sang chảnh hơn nhiều so với giá trị thực của nó. Nếu bạn thấy mùi này có vẻ hơi giống mùi xà phòng thì hãy thử tìm một mẫu vintage để so sánh xem sao nhé. Bản thân mình khá nhạy cảm với nốt ngò rí, nhưng với chai vintage này thì mình không hề thấy mùi xà phòng đâu. Có đáng để mình giữ em nó suốt 30 năm qua không? Có chứ. Đôi khi trực giác của mình đúng thật. Hồi đó em ấy quá trưởng thành so với mình, nhưng giờ thì không còn thế nữa rồi.