mình thực sự không hiểu nổi tại sao một siêu phẩm như thế này lại bị khai tử. Có lẽ nó ra mắt sai thời điểm thôi, vì giờ mấy kiểu hương Rose này đang là trend mà. Hồi năm 2007, trước khi cái làn sóng "Rose/Oud" càn quét ngành nước hoa, thị trường lúc đó cứ loạn xị ngầu lên ấy. Nhìn lại mấy mùi ra mắt năm đó, đa số giờ chẳng còn tìm thấy đâu nữa, chứng tỏ hồi đó chẳng ai biết mình đang làm gì, chẳng có xu hướng rõ ràng, cứ tung ra đại cái gì đó rồi hy vọng nó sẽ thành công. Thành công nhất năm 2007 chắc chắn là Chloé Eau de Parfum – một mùi Rose mềm mại, sạch sẽ, ấm áp và cực kỳ dễ chịu, thành công vang dội suốt 11 năm sau đó. Thế nhưng, dù cũng là hương hoa hồng, Midnight Poison lại bị coi là một thất bại và dần biến mất, trong khi Chloé lại cực kỳ thành công. Tại sao nhỉ?
Thị trường năm 2007 hỗn loạn thật, nhưng những mùi hương mang tính tuyên ngôn thì lại không được chào đón. Dù là Chloé, Daisy hay L'Instant Magic, nước hoa năm 2007 đa phần đều kiểu "lịch sự" và nhẹ nhàng. mình cũng hiểu thôi, khi mọi người còn đang mông lung thì cứ ra mắt cái gì đó nhẹ nhàng để thăm dò thị trường là chuyện bình thường. Giữa một rừng những mùi hương nhạt nhòa, Dior vẫn đầy can đảm và sáng tạo khi chọn một hướng đi khác hẳn: Midnight Poison. Một "liều thuốc độc" đầy bóng tối với hoa hồng đen và Patchouli đắng và nồng nàn. Nó cay nồng, quyến rũ và đầy lôi cuốn. Sự kết hợp giữa Rose và Patchouli mang lại cảm giác vừa lạ lẫm, vừa hoài cổ. Có lẽ đó chính là vấn đề: nó không hề mềm mại hay ngọt ngào, mà là một sự tối tăm, mạnh mẽ và không hề khoan nhượng, khiến người ta liên tưởng đến mùi nước hoa của "các bà cụ". Hồi đó, dù mình có giới thiệu cho ai đi nữa, họ cũng chỉ nhăn mặt kiểu: "Eo ôi, mùi như cái tầng hầm cũ kỹ ấy!" hay "Mùi như xà phòng hoa hồng của bà mình dùng ngày xưa...". Đúng là một bản án tử cho nước hoa!
mình tin chắc Midnight Poison đi trước thời đại. Nhìn nước hoa bây giờ mà xem! Năm 2009, làn sóng Oud ập đến và thay đổi mọi thứ, những mùi hương nồng nàn với cánh hoa hồng đen, Patchouli và gia vị gỗ trở nên cực hot. Nếu Dior dám tái bản Midnight Poison vào lúc này, mình cá là nó sẽ thành công rực rỡ ngay lập tức. Nhưng biết đâu được, Dior bây giờ mất đi cái chất sáng tạo và can đảm đó rồi. Từ khi ông Demachy tiếp quản, hãng cứ mải mê với việc tái cấu trúc mùi hương (làm hỏng các dòng kinh điển), rồi ra mắt vô số bản flanker mới mỗi năm với cái vỏ cũ rích, làm cả cộng đồng yêu nước hoa phát ngán suốt bao nhiêu năm qua. Dior "chết" rồi, tiếc thật sự!