Người dùng ẩn danh
Ngọt nhưng không quá gắt, đậm nhưng không gây khó chịu, một mùi hương khá dễ thương và nữ tính. Cá nhân mình thấy em này hơi an toàn quá, thậm chí là hơi nhàm chán so với gu của mình, nhưng nhìn chung thì mình vẫn thích :)
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Ngọt nhưng không quá gắt, đậm nhưng không gây khó chịu, một mùi hương khá dễ thương và nữ tính. Cá nhân mình thấy em này hơi an toàn quá, thậm chí là hơi nhàm chán so với gu của mình, nhưng nhìn chung thì mình vẫn thích :)
"Miss Dior", theo những gì tôi nhớ (:)) là một quý cô trẻ trung, vô cùng thanh lịch và thông minh, thực sự là một người bạn đồng hành đầy thú vị! Đến tận bây giờ, tôi vẫn không biết việc thay đổi công thức đã ảnh hưởng đến cô ấy tệ đến mức nào. Nếu đúng là như vậy, tôi sẽ buồn lắm! Tôi đã từng nói điều này trong một bài review khác, "Coco Mademoiselle" và "Miss Dior" có chung một tinh thần, nhưng "Coco Mademoiselle" có phần nhẹ nhàng và hiện đại hơn. Tuy nhiên, nếu hỏi tôi thích mùi nào hơn, tôi sẽ nói rằng phong cách Dior của những năm 40 vẫn tuyệt vời hơn! Và bạn biết không? Tôi tin rằng ngay cả M. Polge cũng sẽ đồng ý thôi. :)
Tui biết là mọi người thường hay chê mấy vụ thay đổi công thức (reformulation). Thường thì cứ hễ thay đổi là sẽ tệ đi, trừ khi được chứng minh ngược lại. Có khi do nguyên liệu hết, bị cấm, hoặc phải thay bằng cái khác cho rẻ, làm cho mấy chai nước hoa cũ trở thành kiểu "xác sống" – thà bỏ luôn còn hơn là cứ giữ lại như vậy. Nhưng mà, đây là "niềm vui tội lỗi" của tui nè: tui cực thích chai Miss Dior EDT mua mới hồi tầm năm 2005. Nó có mùi rêu, khô khốc kiểu đặc trưng của dòng floral chypre, và cực kỳ sắc sảo. Mùi galbanum với aldehyde đậm đặc luôn, rêu rêu rêu suốt thôi. Giữa cái nền khô khốc đó là một tông hoa dành dành ngọt ngào, thêm chút hương xô thơm xuất hiện bất ngờ nữa. Vui cực! Tui đoán bản tui đang dùng chắc cũng đã qua vài lần "chỉnh sửa" rồi, nhưng tui nghĩ nó vẫn là một trong những phiên bản cuối cùng còn giữ được lượng lớn rêu sồi (oakmoss) – thứ mà mấy dân ghiền dòng chypre coi như báu vật luôn á. Ngược lại, tui cũng có một chai EDT từ tầm cuối thập niên 70 hoặc đầu 80, mua trên eBay rẻ bèo mà còn nguyên hộp luôn. Phải nói là bản đó có cấu trúc mùi đỉnh hơn hẳn. Nó tròn trịa, cái sự khô của nó có chiều sâu hơn, hoa cỏ thì mướt kiểu béo ngậy, và chắc chắn là có nhiều mùi xạ hương với da thuộc hơn. Bản 2005 giống như kiểu bản "x-quang" của bản cũ vậy đó, cảm giác như hai mùi hoàn toàn khác nhau luôn (kiểu như một bên là Bà Dior và một bên là Cô Dior vậy). Cái tui thích ở bản 2005 là từ galbanum, aldehyde cho đến rêu sồi, mấy cái note này nó cứ "gào thét" vào mặt mình luôn ấy. Chính cái sự mạnh mẽ đó lại là điểm thu hút. Còn bản vintage thì lại có nhiều thứ thú vị để kể hơn, kiểu như đang trò chuyện nhẹ nhàng với mình vậy. Với tui thì cả hai đều có chỗ đứng riêng. Tui cũng cố gắng không quá bi quan kiểu "ngày xưa nó khác lắm" mỗi khi nghe chuyện thay đổi công thức. Thường thì tui không muốn quá hoài niệm đâu. Chỉ có hai trường hợp làm tui đau lòng thôi, đó là sự thay đổi của dòng de Nicolai Odalisque và New York so với bản tui mua hồi 2006-2007. May mà tui vẫn còn hai "nàng" Miss Dior này để cân nhắc. Ngày nào tùy hứng mà tui sẽ chọn một trong hai. Vẫn còn hy vọng mà!
Miss Dior mở đầu với mùi aldehyde sắc sảo và có phần sạch sẽ như mùi thuốc, có lẽ đây chính là kiểu hương chypre theo cảm nhận ấm áp. Chỉ 2 giây sau, cái sự sạch sẽ sắc lẹm ấy biến mất, thay vào đó là một cảm giác cực kỳ ngọt lịm như siro và hơi chua, nhưng lại mang đậm tông mùi hoắc hương pha lẫn mùi thuốc. Nó không phải kiểu ngọt kiểu "hồng phấn" bánh bèo, mà là một sự ngọt ngào pha chút khói (kiểu như mùi lá cháy nhưng không quá khô), ở một mức độ có thể gợi lại những ký ức đẹp đẽ về một ngày mưa âm u ngồi bên cạnh lò sưởi. Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng lại rất lôi cuốn và khiến mình cứ muốn hít hà mãi. Nó làm mình nhớ đến mùi thuốc kiểu cổ điển, nhưng không hiểu sao lại được thể hiện rất tự nhiên và không hề gây đau đầu, nhờ vậy mà cảm giác lại dễ chịu một cách lạ kỳ. Sau đó, mùi hương trở nên khá thiên về gỗ, tối, ấm, có chút mùi đất và tràn ngập vẻ đẹp của hoắc hương, cứ như thể đó là tinh dầu hoắc hương nguyên chất được điểm xuyết thêm vài nốt hương khác để làm dịu lại vậy. Và nó cứ giữ nguyên như thế, chỉ là nhạt dần và thiên về tông gỗ-đất hơn cho đến tận cuối cùng. Có lẽ nốt hương đầu của Miss Dior hơi "nặng đô" đối với những ai không quen với dòng nước hoa mang phong cách cổ điển quyến rũ. Tuy nhiên, sau cú bùng nổ ban đầu kiểu "ôi, hơi quá rồi đấy...", mình thấy tầng hương giữa cho đến tận lúc dry down thực sự rất cổ điển và đáng yêu. Dù không phải gu của mình, nhưng mình vẫn thấy em này rất đáng để thử :)
Phù. Đây có lẽ là chai nước hoa nồng nhất mà mình từng ngửi. Lúc mới xịt, mùi phấn hiện lên quá đậm và nồng gắt. Mình có thể hình dung được là ngày xưa mùi này chắc từng rất hot, nhưng mình nghĩ thế hệ hiện nay đã chuyển sang một xu hướng nước hoa khác rồi. Đó là lý do vì sao mình hiểu tại sao nhiều người lại nói mùi này giống kiểu các bà ngày xưa hay dùng... Tuy nhiên, mình tin là nếu một quý cô sang trọng, có chemistry phù hợp thì hoàn toàn có thể cân được mùi hương này và khiến nó trở nên cực kỳ cuốn hút! Và nếu bạn dùng được mùi này thì thực sự là quá đỉnh luôn! :)
Mùi hương này từng là một bước ngoặt thực sự vào những năm 1950. Thời điểm đó, Dior trở thành một cơn sốt trong giới thời trang và dòng nước hoa đầu tiên của ông ra mắt đã tạo nên tiếng vang lớn, thu hút sự chú ý của cả thế giới. Thế nhưng giờ đây, một tuyệt tác cổ điển như vậy lại gần như bị lãng quên. Bản phối mùi hương mang sắc thái khô, thanh lịch và đầy tinh tế. Vẫn giữ đúng tinh thần di sản nước hoa truyền thống của Pháp nhưng lại mang đậm dấu ấn riêng. Sự xuất hiện của aldehydes đã đưa phong cách chypre lên một tầm cao mới. Nốt rêu sồi hiện lên rất rõ nét, khéo léo che đi những nốt hương hoa một cách kín đáo. Đây chính là hình ảnh của Lana Turner: kiều diễm, quyến rũ, sang trọng và ngập trong kim cương! Một vẻ đẹp hào nhoáng đến thế này thì làm sao có thể lỗi mốt được cơ chứ?
Mình đã thử một chai Miss Dior bản vintage và thực sự là mình không thích mùi hương này cho lắm. Lúc mới xịt, nốt aldehyde và xô thơm quá nồng, sau đó khi lắng xuống trên da mình lại thành một mùi patchouli kiểu phấn và hơi ẩm mốc. Với mình, đây là kiểu nước hoa mang đậm hơi thở của thời đại, mang lại cảm giác của những năm 1940/1950. Mình thích những mùi hương sạch sẽ và hiện đại hơn. Thật đáng tiếc vì đây là một mùi hương kinh điển và mình đã rất muốn thích nó, nhưng tiếc là mình lại không thể. Đây là một mùi hương trưởng thành, hợp với phụ nữ lớn tuổi hơn là các bạn trẻ. Mình chắc rằng 50 năm trước nó từng là một kiệt tác trong giới nước hoa, nhưng giờ đây cảm giác nó hơi bị lỗi thời. Điểm cộng là... độ tỏa hương rất tốt và cực kỳ lâu trôi... đây sẽ là điểm cộng lớn cho những ai yêu thích nó. Nó hoàn toàn không dành cho mình, nhưng mình hiểu sức hút của nó đối với những người thích kiểu mùi này.
Mình không thích mùi hương này. Hôm nay mình đã thử cho nó một cơ hội nhưng cả nốt hương đầu lẫn nốt hương cuối đều không làm mình ưng ý. Mùi này quá thiên hướng xà phòng và cảm giác hơi bị lỗi thời (điều mà hiếm khi mình mới nhận xét như vậy). Đây không phải là một mùi hương tệ, chỉ là nó không hợp với mình thôi. -C
Tiếc là mùi này không hợp với mình. Cảm giác quá gắt, khô và đắng, dù mình vẫn cảm nhận được sự phức tạp trong mùi hương. Mình đã mạo hiểm blind buy một chai bản vintage; chai thì xinh thật đấy nhưng đúng là một sai lầm đắt giá. Đến lúc nhận ra thì đã muộn, lẽ ra mình nên mua một ống chiết nhỏ từ tpc để dùng thử trước. Mình khuyên mọi người nên ngửi thử trước khi mua - vì với mình, đây là một mùi hương cực kỳ "nặng đô".
Đây là chai nước hoa chân ái của mình. Bạn nào thích kiểu này thì hãy thử nhé. Mùi này giống Y của Saint Laurent nhưng cay nồng hơn, giống Jean Louis Sherrer nhưng animalic và xanh hơn, còn so với Ma Griffe của Carven thì thiên về mùi phấn hơn.