Duyên Lan Tạ
Hồi hơn một năm trước, lúc mới bắt đầu tập tành chơi nước hoa (nói trước là hồi đó tui dễ bị dắt mũi lắm, mũi cũng chưa có kinh nghiệm gì đâu), thì đây chắc chắn là mùi tui mê nhất trong dòng Miss Dior. Mùi hoa hồng ở đây không hề bị thuần mỗi hương hồng đâu, mà nó được cân bằng bởi sự ngọt ngào trẻ trung và chút thanh mát của cam chanh, nên tui thấy ai dùng cũng hợp hết. Kiểu như cả một sự nữ tính đầy lôi cuốn được gói gọn trong cái chai vậy đó. Lúc đó tui chốt mua Blooming Bouquet vì cô nhân viên bảo là Rose N' Roses hợp với mấy chị tầm 30 trở lên thôi, còn tui thì "quá trẻ" – trời ơi, tui đâu có muốn mình có mùi như mấy bà già phấn rôm đâu (nghe mỉa mai ghê)! Nhưng sau này khi ngửi lại mẫu thử cùng với một chai Dior khác, tui lại thấy khác. Với tui, thay vì nói mấy mùi này đại diện cho các độ tuổi khác nhau, thì đúng hơn là chúng đại diện cho tính cách của mỗi người phụ nữ. Một bên là kiểu tươi tắn, năng động, còn một bên là kiểu nhẹ nhàng, tiểu thư hơn. Mùi này có đại trà không? Có chứ. Nhưng nó có phải là một mùi hương "quốc dân" đáng để sở hữu không? Chắc chắn là có luôn. À, có nhiều người nhắc tới chuyện này rồi, tui cũng đồng ý là mấy bản flanker của Miss Dior có mùi rất riêng biệt. Tuy tất cả đều mang cái "vibe" đặc trưng của nhà Miss Dior, nhưng chắc chắn là không ai có thể nhầm lẫn giữa bản Eau de Parfum nguyên bản với Rose N' Roses hay Blooming Bouquet đâu.