Emma Trinh
Với mình, Mon Parfum Cheri của Camille Annick Goutal giống như một "ẩn số" đầy bất ngờ vậy. Nghe có vẻ kỳ lạ và gây tranh cãi... nhưng chính cái sự kỳ lạ đó lại làm mình khao khát muốn thử đến mức không chịu nổi! Mình vốn cực kỳ thích những con người lập dị và cả những mùi hương "dị" nữa. Mùi hương mở đầu khá giống John Galliano – với hương hoa violet phủ bụi, cảm giác như những tấm màn nhung dày, nặng nề trong một nhà hát địa phương trước giờ diễn. Những tấm màn ấy chậm rãi kéo lên, để lộ ra sàn gỗ cũ kỹ, phát ra tiếng kêu kẽo kẹt như thể đã trải qua thời hoàng kim từ lâu – và đó là lúc hương hoa diên vĩ bước lên sân khấu. Nó giống như một nàng diva tuyệt vời đến từ một nơi xa xôi hẻo lánh, với phong cách trang điểm từ những năm 20-30, đang trình diễn một vở kịch cổ điển đã bị lãng quên, khiến những vị khách từ thủ đô phải há hốc mồm kinh ngạc. Đây là một mùi hương đầy lôi cuốn với cảm giác vintage lạ lùng và mang đậm tính triết lý. Kiểu như bạn đã quá mệt mỏi với những vở kịch drama rồi, nhưng lại chẳng thể rời mắt khỏi nó, dù đôi khi bạn có muốn đảo mắt ngán ngẩm kiểu: "Ôi trời, lại là cái mùi hoa violet chết tiệt này!". Nhưng rồi tầng hương cuối với sự kết hợp của patchouli và mận sẽ khiến bạn mê mẩn đến mức quên luôn cả tên mình. Nó vừa táo bạo, mạnh mẽ, vừa có chút mọng nước, đắng ngọt đan xen, mang đậm chất Gothic và u sầu cùng một lúc. Nói thật lòng thì, đây đúng là một kiệt tác.