Đức Hoàng Võ
Có một bạn yêu nước hoa từng nhận xét (và mình cũng thấy đúng y chóc) là Amouage cứ ra mùi gì mới là lại bị "ném đá". Một mặt, người ta phàn nàn là hãng đang bị mất chất với mấy mùi không còn đậm chất Amouage như “Lilac Love” hay “Blossom Love” (kiểu như bị rời xa cái gốc Ả Rập đặc trưng ấy). Mặt khác, lại có người thấy khó chịu khi Amouage ra mấy mùi quá dị, khó dùng. Và “Myths Woman” chính là một ví dụ điển hình cho kiểu thứ hai này. Cái làm mình ấn tượng ngay lập tức khi mới thử “Myths Woman” chính là cảm giác nó... không hề mời gọi chút nào. Đừng hiểu lầm nha, không phải là nó có mùi khó ngửi, mà là nó chẳng thèm đi theo mấy cái "chiêu trò" quen thuộc thường thấy. Không có ngọt ngào quyến rũ, chẳng có cay nồng hay gỗ mềm mại gì cả. Đây là một mùi hương kiểu thiên nhiên, đưa bạn thẳng vào giữa một vườn hoa thủy tiên và hoa cúc. Thậm chí, ngoài hương hoa, mình còn ngửi thấy cả chút mùi đất ẩm, làm cảm giác "ngoài trời" càng thêm chân thực. Tầm khoảng 2 tiếng sau, mùi hương lại dẫn dắt mình sang một không gian khác: một quán bar mờ ảo. Nhưng có gì đó cứ kỳ kỳ, kiểu như quán này bị bỏ hoang ấy, và dấu vết duy nhất của con người chỉ là mùi mồ hôi cũ kỹ lẫn với khói thuốc lá. Không thể phủ nhận “Myths Woman” là một sự tri ân dành cho dòng hương leathery green chypres của những thập kỷ trước. Nó không chỉ mô phỏng được cấu trúc mùi mà còn tái hiện được cái thần thái đặc trưng của dòng này: sự xa cách, lạnh lùng. Có thể “Myths Woman” sẽ chẳng bao giờ trở thành mùi hương phong cách cho những người luôn vui vẻ, yêu đời đâu, nhưng mình tin chắc là những tâm hồn mộng mơ hay thích phiêu lãng sẽ tìm thấy và say mê vẻ đẹp gai góc của nó.