Ngọc Giang Mai
Chắc hồi xưa lúc em này mới ra, tui có thấy quảng cáo trên tạp chí rồi. Mà chắc lúc đó tui cũng xé luôn cái trang đó vứt vô sọt rác để còn đọc tiếp mấy trang khác nữa. Mùi này kiểu cực kỳ nồng và đậm chất hóa học của mấy loại nước giặt ấy --- kiểu ngọt ngọt hoa hoa nhưng mà chẳng ra cái hoa cụ thể nào cả. Hoa cam hả? Không phải. Hoa mộc á? tui còn phải chạy ra ngoài, hái thử mấy bụi hoa mộc về ngửi để so sánh luôn nè. Hoa mộc thì có mùi mơ thơm lắm, còn em này thì chỉ có chút gì đó hơi hướng trái cây mờ nhạt thôi. Google thử thì thấy bảo trước đây trong chai này có dùng chất lilial (một chất gây dị ứng hay bị cấm), nên tui đoán nốt hoa chủ đạo chắc là giống hoa linh lan. Mà tui cũng không chắc lắm hoa linh lan mùi ra sao vì quanh đây không có loại này. Sau vài tiếng, tui rửa sạch cổ tay rồi xịt thử lên một tấm thẻ để ngửi dần trong cả tuần luôn. tui muốn xem cái mùi "xạ hương" mà người ta hay nói nó sẽ biến chuyển thế nào. Nhưng mà nốt hoa này lì cực kỳ, đến tận lúc hạ tông vẫn thấy nó cứ hiện hữu ở đó. Cuối cùng thì mùi nó cứ bị gắt gắt, kiểu giống như mùi giấy thơm sấy quần áo ấy. Chốt lại là -- cái kiểu mùi này chính là thứ từng làm tui mất cảm tình với nước hoa hồi còn trẻ. tui thấy hơi khó hiểu khi có người lại bảo mùi này là "dễ chịu".