Phải thừa nhận là dòng nước hoa này nhìn qua thì tưởng đơn giản, nhưng thực chất lại cực kỳ phức tạp, tinh tế và có chút gì đó rất ám ảnh. Mình từng săn được chai dầu nước hoa Nirvana White với giá khá hời (dù mình chỉ ngửi thấy mùi cực kỳ nhẹ thôi) và một bản rollerball French Gray – cái này mình thấy đỉnh thực sự luôn. Vì dòng này đã ngừng sản xuất, càng ngày càng đắt và khó tìm, nên mình đã nhanh tay chốt luôn mỗi loại một bản rollerball của Rose và Amethyst.
Mình sở hữu khá nhiều mùi hương tông hoa hồng, từ kiểu "Roses, Roses" của Avon (mùi hoa hồng nguyên bản, ngọt lịm và cực kỳ lộ) đến "Nahema" của Guerlain (tinh tế, nồng nàn như mật ngọt và đầy mê hoặc), hay "Pur Desir de Rose" của Yves Rocher (ấm áp, cay nhẹ và có chút phấn), rồi cả "Flower" của Kenzo (kiểu hoa hồng trầm, nhẹ nhàng, không có độ sáng, cảm giác như một đóa hồng hơi "u sầu"). Nhưng em này thì KHÔNG HỀ giống bất kỳ mùi hoa hồng nào mình từng ngửi trước đây.
Nốt hương hoa hồng mai (rose de mai) đầy đặn, mọng nước và ngọt ngào là thứ đầu tiên tỏa ra, nhưng sau đó nó tan dần, chỉ còn lại cảm giác đầy đặn mà không hề ngọt nữa. Nhờ có hương thảo mộc xanh của phong lữ và sự khô ráo, mộc mạc của cỏ hương bài mà mùi hương trở nên khô hơn, ấm hơn và mang tính unisex rõ rệt. Nó thực sự là một mùi hương phi giới tính, không hề thiên hướng nữ tính hay quá nam tính, mà toát lên một sự tự tin tĩnh lặng, không hề kiêu ngạo. Cảm giác nó giống như sắc màu "tro hoa hồng" trong tiểu thuyết "Chim Nhung" nhưng đậm và đỏ thẫm hơn. Mình thực sự thấy tên gọi của các dòng này phản ánh đúng niềm đam mê màu sắc và cách dùng màu sắc để biểu đạt cảm xúc trong thời trang của nhà Twin. Nói chung là mình cực kỳ ấn tượng với dòng này luôn!