Mình dùng thử chai Bvlgari mới này để tham khảo thôi, chứ bình thường mình không mặn mà với nhà Bvlgari lắm, vì cảm giác họ không đủ sức làm mình bị mê mẩn, dù mùi hương thường khá ổn và thanh lịch. Thú thật là mình bị thu hút bởi cái vỏ chai mang phong cách Ấn Độ tông cam này, nên cứ ngỡ là sẽ có gì đó cay nồng hơn cái dòng Omnia kiểu "nước nôi" trước đây. Nhưng không, thứ ập vào khứu giác mình lại là một cú bùng nổ hoa cỏ trái cây cực kỳ dễ chịu mà mình không gọi tên chính xác được. Sau một lúc, mình thấy mùi quýt hiện lên rất rõ, dù thực tế đây là một trong những nốt hương bay hơi nhanh nhất trong tinh dầu tự nhiên, nhưng nó vẫn che lấp mọi thứ khá lâu. Ngoài ra thì không thấy gì khác mấy, nhưng vẫn có một lớp hương hoa ngọt ngào ẩn bên dưới, chắc là hoa mộc tê (osmanthus) nhưng cảm giác nó không giống mộc tê ở các chai khác. Mùi này trên giấy thử hay trên da đều rất ổn, mình cứ hít hà mãi lúc đang đi dạo trong cửa hàng. Mình có xịt thử lên mấy tờ giấy khác nhưng em này vẫn luôn là "người chiến thắng".
Nói thật thì mùi này không quá phức tạp, nhưng nó có những tầng hương chuyển biến rất tinh tế, không bị một màu như 90% mấy dòng nước hoa mới hiện nay. Mình thấy nó mang lại cảm giác vui vẻ, dễ chịu và có chút gì đó tinh nghịch nhưng vẫn giữ được nét thanh lịch. Nhụy hoa nghệ tây (saffron) thì rất nhẹ, chỉ làm nền cho mùi quýt thêm nổi bật thôi. Còn hoa huệ (tuberose) á? Không hề nhé, không có tí mùi huệ nào luôn. Nó thoang thoảng đến mức mình chẳng cảm nhận được gì, không kiểu béo ngậy như Fracas, cũng chẳng phải kiểu thoang thoảng như La Chasse aux Papillons đâu.
Còn về nốt gỗ... ồ, "gỗ Ấn Độ" cơ đấy. Chắc đây là cách gọi mới cho mấy cái kiểu "gỗ gì mà nghe cũng giống gỗ đàn hương" dành cho những ai không biết mùi gỗ đàn hương thật sự là thế nào. Cái nốt gỗ này cực kỳ phổ biến trong các mùi của Bvlgari. Nó từng là nốt chủ đạo trong chai Omnia màu nâu nguyên bản (không hiểu sao biến mất rồi thay bằng cả một bảng màu khác). Thú thật là mình không thích kiểu gỗ này lắm, dù bản thân nó không tệ. Lúc đầu nó hơi giống mùi nước hoa của mấy ông chú, rồi sau vài tiếng thì trở nên khô và hơi cũ kỹ. Cái base này y hệt như trong chai Indian Garnet này vậy. Cuối cùng thì cái nốt gỗ đặc trưng đó vẫn hiện lên trên da mình. Tổng thể thì em Indian Garnet này không quá xuất sắc hay gây ấn tượng mạnh, nhưng mình khá thích và có thể dùng nó một cách thoải mái. Mùi này cũng hợp với nhiều dịp và chắc là sẽ không gây khó chịu nơi công sở đâu. Nếu bạn mong chờ một "quả bom" gia vị Ấn Độ thì sẽ thất vọng đấy, nhưng nếu bạn thích kiểu hương phương Đông tươi mát, ngọt ngào vị cam thì đây chính là chân ái.