Rosie Võ
Tự dưng mình lại muốn nhớ đến bài thơ nổi tiếng của Wordsworth, hay nói với mọi người rằng màu vàng là màu sắc yêu thích nhất đời mình. Mình tình cờ sống cùng khu vực với Wordsworth (nhưng đừng ngưỡng mộ quá nhé, ở vùng Lake District, Cumbria này hầu như ngày nào cũng mưa thôi. Thêm nữa là nhà mình vừa bị ngập hồi tháng 12 năm ngoái mà bên bảo hiểm vẫn chưa cho thợ đến sửa nữa! Thôi, mình lạc đề quá...) "Tôi lang thang cô độc như một áng mây, trôi lửng lơ trên thung lũng và những ngọn đồi, rồi bỗng chốc tôi thấy một đám đông, một rừng hoa thủy tiên đang nhảy múa; dọc theo hồ, dưới những tán cây, mười ngàn đóa hoa đang nhảy múa trong gió." Ngay khi vừa xịt, Ostara hiện lên như một rừng hoa thủy tiên vào một ngày xuân nở rộ ngay trước cửa nhà mình, nơi mọi người hay treo đồ giặt và tán gẫu với nhau. Hồi tháng 3 vừa rồi, khi đang ngồi trước nhà chờ bên giám định bảo hiểm, mình đã thử mùi hương này lần đầu. Có lẽ trận lũ nước ngập sâu đến tận ngực hồi tháng 12 đã cuốn theo vài hạt giống. Những bông hoa primrose và hoa thủy tiên nở rộ từ những chậu hoa bị đổ, len lỏi giữa những viên sỏi, vươn lên từ lớp đất màu mỡ mà nước lũ để lại. Một màu vàng tràn ngập khắp nơi. Cửa chính nhà mình cũng màu vàng, và hình như nó đã luôn như vậy từ đời nào rồi. Ostara mang mùi của hoa thủy tiên, của những chiếc cuống xanh mướt, vì thế nó mang đậm hơi thở của mùa xuân. Ôi thật hạnh phúc, thật ngất ngây. Một màu vàng thuần khiết. Tiếp đến là hương hoa lan hy, rồi đến hoa tử đằng khi những đóa thủy tiên đã dần tàn. Thú thật là mấy lần đầu dùng, mình không thích nốt hương cuối lắm, nhưng rồi mình cũng hiểu ra. Những đóa thủy tiên trên quảng trường làng không nở lâu, và mình cũng thấy buồn khi chúng héo tàn giống như cái cách mình thấy phấn khích khi chúng bắt đầu nở đón xuân vậy. Đúng là chúng đã tàn, nhưng mùa hè đang đến rồi, với sự ấm áp và ánh nắng màu hổ phách khi lũ trẻ về nhà ăn tối. Đó là sự khởi đầu vàng rực của một điều gì đó hoàn toàn khác, là sự nở rộ của vạn vật được tắm mình trong ánh sáng nơi vùng Cumbria này. Nốt hương cuối giống như một đêm hè, ngọt lịm như mật, sánh quyện và ấm áp. Nhưng bạn biết không, với mình, Ostara luôn là màu vàng. Mình yêu nó, dù đôi khi đi dạo trên phố, mình cũng tự hỏi liệu mùi hương này có hơi quá nồng mùi hoa không. Nhưng mà kệ đi, mình chẳng quan tâm. Mình chính là màu vàng, như ánh mặt trời, như mùa xuân, như những khuôn mặt tươi cười và như chính ngôi nhà của mình vậy.