...Bà ấy từng sợ các cộng sự sẽ thay đổi công thức, nhưng may là không. Ờ, vậy thì thôi luôn. Mùi hương cũng giống như nghệ thuật vậy, nó hoàn toàn là cảm nhận cá nhân. Thiết kế hay cách phối hương cũng thế, ngoại trừ việc một thiết kế tốt phải đi đôi với công năng. Có thể nhìn hơi kỳ nhưng quan trọng là nó hiệu quả. Dù nói thật, nước hoa cũng có tính công năng riêng, kết hợp với bao bì để tạo nên cái 'khung hình' cho tác phẩm nghệ thuật. Với tui, cái mùi này chẳng phải nghệ thuật, cũng chẳng phải một thiết kế thành công, trừ cái chai ra – cái chai trông khá xứng tầm với cái tên được in trên đó.
Nhưng tui muốn hỏi, không phải hỏi Paloma Picasso – người mà tui hy vọng là đã duyệt một sản phẩm hoàn toàn khác từ mấy chục năm trước – mà là hỏi những người đang chịu trách nhiệm làm ra thứ này, hay thậm chí là những người đang xịt nó ngày hôm nay... Các người nghiêm túc đấy à? Nói thật là tui chưa từng ngửi bản vintage gốc, nên không có ý định gây hấn với ai yêu thích nó đâu. Nhưng sau vài lần thử lại qua một chai từ năm 2016, tui phải nói là: đây là một trong số ít những mùi hương khiến tui phải nhăn mặt mỗi khi nghĩ về. Kiểu như não tui nó không thể 'thẩm' nổi, giống như ai cũng có một 'kẻ thù truyền kiếp' về mùi hương vậy. tui vừa mới tậu một chai, và thật sự là... tui còn chẳng muốn đốt cái thứ này lên nữa, dù tui có thể làm được. Bản thân cái mùi nó đã đủ tệ rồi.
Nếu mục tiêu của nó là gây khó chịu, thì nó làm tốt đấy. Cả về hình thức lẫn công năng. Nó đúng kiểu 'Nước hoa của kẻ ái kỷ'. Một thứ gì đó thô lỗ, rời rạc và cố tình xúc phạm những người xung quanh, ngoại trừ chính người xịt nó – những kẻ vẫn thấy thật thú vị khi làm người khác bực mình. Đây chính là hình ảnh của một 'người yêu cũ cung Bọ Cạp' được đóng chai. Cái kiểu người chuyên làm đời bạn thành địa ngục khi không có ai xung quanh, nhưng lại diễn vai thiên thần khi có người chứng kiến, rồi nhìn bạn cười khẩy: 'Thế thì làm gì được tôi nào...?'
Về mùi hương, nó chẳng hề gắn kết, cứ như một mớ hỗn độn các nốt hương mạnh mẽ đập vào nhau một cách vô lý. Khi nó thôi 'gào thét' thì thứ duy nhất tui có thể liên tưởng tới là cái cảm giác nóng ấm, gai góc và hơi ngọt kiểu Kouros, nhưng nó chẳng đáng tiền chút nào. Nếu bạn có lỡ yêu thích nó thì cũng chẳng sao, tui thực sự cũng muốn yêu được như vậy lắm. Nhưng với tui, những mùi hương như thế này đóng vai trò như một lời cảnh báo. Và tui sẽ rất vui lòng tránh xa bạn ra nếu đó là thứ mà bạn đang muốn thể hiện ra bên ngoài.