Nancy Thu Cao
Chai này đúng kiểu một tuyệt tác tinh tế và đầy sáng tạo luôn á. Mùi hương có những nốt lấp lánh ở trên, rồi sau đó là sự kết hợp của da thuộc nhẹ nhàng, sang chảnh cực kỳ. Nhắc tới là tui lại nhớ về hồi còn là một đứa trẻ tuổi teen những năm 80. Hồi đó tui mê mẩn hai nhà thiết kế, một là Versace thì quá nổi rồi, còn người tui thích nhất là Claude Montana. Những bộ đồ mang tính kiến trúc của ổng trên tạp chí Vogue đã mở ra cho một đứa trẻ ở vùng quê nhỏ tại Phần Lan như tui cả một thế giới haute couture Paris đầy bí ẩn, khiến tui từng mơ ước trở thành nhà thiết kế thời trang. Tui nhớ là mình đã thích mùi hương này ngay từ khi nó mới ra mắt vào cuối những năm 80, lúc tui đi thử ở quầy nước hoa của tiệm mỹ phẩm địa phương. Nhiều thập kỷ trôi qua, giờ tui mới tìm lại được bản mới này. Nó cực kỳ dễ dùng, một sự hòa quyện giữa hổ phách, da thuộc và hoa cỏ tươi sáng, rồi dần dần lắng xuống thành một mùi hương mượt mà, tinh tế, kiểu như đang vỗ về làn da vậy, xịt đi đâu hay dịp nào, thời tiết nào cũng hợp hết. Cái chai cầm trên tay cũng thích lắm luôn. Không ngờ là tui lại mất nhiều thời gian đến thế mới tìm lại được sự thú vị từ Montana Parfum de Peau. Nếu bà nào chưa biết em này thì nên thử đi nha. Tui không hiểu sao mấy cái review bên dưới lại chê, chắc là do tùy cơ địa mỗi người thôi (tui thì hợp mấy mùi kiểu "dirty beasts" nhưng với em này thì tui thấy nó rất nhẹ nhàng). À, tui có dùng thử cả bản Peau Intense ra mắt sau này, nghe bảo là giống bản gốc hơn (mà tiếc là tui không có bản gốc ở đây để so). Nhưng mà nói thật, Peau Intense không thể nào bằng được bản Peau hiện tại. Có vẻ như ở bản Intense đó, mấy cái tầng hương tinh tế bị chìm mất tiêu rồi.