Nguyệt Mai
Mùi này hơi khó cảm, lúc mới xịt tui không thích lắm vì cảm giác hương thơm cứ âm ỉ rồi mới bùng lên một cách chậm chạp và mơ hồ. Ngay sau đó là hương hoa hồng potpourri lạnh lẽo, một kiểu hoa hồng bí ẩn như trong căn gác mái, tựa như một bóng ma bằng nhung hay chiếc váy của Lady Macbeth vậy. Nó mang nét lãng mạn nhưng lại có chút gì đó kịch tính và đắng chát. Độ tỏa hương thì không quá rộng, kiểu như một "drama queen" thích sự riêng tư, chỉ dành cho những khoảnh khắc gần gũi thôi. Nốt rêu sồi không cho cảm giác xanh mướt như tui tưởng, nên tui phải đợi đến mùa đông mới xịt lại. Mà công nhận là tui vẫn mê, vì nó mang lại nhiều tầng cảm xúc và sự thú vị về mặt tư duy. Cập nhật cho mùa đông nè: Đúng chất kịch tính luôn, nó gói gọn cả một bó hoa đỏ rực của các diva, chút bụi bặm của sân khấu, mùi phấn phủ và cả những lớp áo choàng nhung màu đỏ rượu nữa.