Helen Thanh Trương
Vừa mới bóc hộp em này xong, cảm giác đầu tiên ngay khi xịt lên da là thấy giống em Paco Rabanne Debbie Harry dã man. Hai em này chỉ chung mỗi note amyris với patchouli thôi, mà amyris là nốt hương hiếm lắm, mình nghĩ chính nó là thứ mình cảm nhận được ở "lõi" mùi hương, ngay sát da khi hương dần lắng xuống. Hóa ra hai em này còn có một điểm chung nữa là cùng một "linh hồn" sáng tạo - Emilie Coppermann. Có vẻ amyris là phong cách đặc trưng của bạn này rồi, vì em nó cũng xuất hiện trong Balmain's Extatic và có lẽ là nhiều sáng tạo khác của bạn ấy nữa. Về mùi thì em Play này kiểu ngọt, phấn, trái cây và hoa cỏ. Có chút xạ hương, hơi hướng gỗ và cay nhẹ. Nói chung là kiểu "cái gì cũng có mà cũng chẳng có gì", nhưng mà mình khá là thích. Dù vậy mình vẫn chuộng Debbie Harry hơn vì em đó ít ngọt trái cây mà thiên về hoa và gỗ hơn. Nhưng mà mình nghĩ hai em này có thể dùng bù trừ cho nhau tùy hoàn cảnh, kiểu một em cho mùa hè còn một em cho mùa đông chẳng hạn. À, khi mùi hương dần tan đi về cuối, mình thề là mình cảm nhận được cả note cỏ hương bài luôn, nhưng chắc là một nốt gỗ nào đó khác đang chiếm sóng thôi. Hoặc cảm giác như cuối cùng em này biến thành một "bóng ma" mờ nhạt của Cerruti 1881 vậy.