Hồi mình còn nhỏ, vào những năm cuối thập niên 80 và 90, mẹ mình hay xịt Poison. mình vẫn nhớ như in những đêm mẹ đi lên cầu thang vào phòng để đắp chăn cho mình, tay cầm ly whiskey đá, tiếng đá lách cách trong ly. Mẹ hôn chúc mình ngủ ngon, và cái mùi hương nồng nàn đó bao trùm lấy mình. Với mình, đó là một mùi hương đầy hoài niệm và cảm giác được vỗ về. mình tin là mẹ vẫn còn giữ một chai Poison cũ ở đâu đó mà mình phải lục tìm mới thấy được.
mình có đặt thử một mẫu chiết của bản Poison hiện tại để xem liệu nó còn chút dấu vết nào của bản gốc không. Và nói thiệt nha, lúc mới xịt lên, mình chỉ muốn tẩy rửa nó đi ngay lập tức cho rồi. Cái nốt hương đầu thực sự kinh khủng. Nó chói và đầy mùi hóa học, cảm giác y hệt như mùi thuốc xịt côn trùng vậy. Thế là mình cất luôn, lòng thầm tiếc nuối cho một thứ từng quý giá đến thế.
Hôm nay mình mới lấy cái mẫu chiết đó ra ngửi lại, và mình chợt nhận ra một chút gì đó rất giống với ngày xưa, nên mình quyết định xịt thử lần nữa. Cái nốt hương đầu vẫn tệ như vậy, nhưng mình tự nhủ thôi thì cứ để nó có thời gian. Và rồi, nốt hương cuối đã cải thiện hơn nhiều. May là cái mùi hương đầu khó chịu đó không kéo dài lâu. Khi ngửi trên cổ tay, nó không hoàn toàn giống hệt bản gốc, nhưng cái vệt hương chắc chắn có chút gì đó rất hoài niệm. Nó không còn là cái bóng của chính mình ngày xưa nữa, mà là một phiên bản mờ nhạt hơn, thoáng qua hơn. Kiểu như bạn không thể nhìn thẳng vào nó, mà chỉ thấy nó thấp thoáng nơi góc mắt thôi. Nó giống như một ký ức về Poison vậy, mà ký ức thì thường chẳng bao giờ chính xác hoàn toàn.
Một trải nghiệm khá là buồn vui lẫn lộn. Nó không hề biến mất, cũng không bị lãng quên. Tất cả chúng ta rồi cũng sẽ thay đổi theo năm tháng, theo cách này hay cách khác.