Ben Hưng
Không phải là mình không thích, nhưng em này thực sự không xứng với cái danh dòng Poison chút nào. Sau khi Tendre Poison ra mắt với cái mùi như nước tắm bong bóng, mình cứ ngỡ là mấy bản flanker của dòng này đã chạm đáy rồi, không thể nào tệ hơn được nữa. Dior thì cũng có lúc lên lúc xuống thôi, nhìn mấy bản Miss Dior hay Dior Homme là biết. Thế rồi mình ngửi thử Poison Girl và nhận ra là mình đã nhầm! Em này đúng kiểu một nỗ lực đáng xấu hổ để "hút" fan của Black Opium. Nó được làm ra thuần túy vì mục đích thương mại; một thứ nhạt nhẽo như vậy chắc chắn là sản phẩm của mấy ông mặc suit ngồi bàn bạc, còn Demachy tội nghiệp chắc cũng chỉ được giao việc chứ chẳng có chút tự do sáng tạo nào. Mùi thì ngọt, nồng vanilla, hơi bị gắt kiểu "ngấy" và kiểu mùi này thì mình đã ngửi thấy cả tỉ lần rồi. Trong khi đó, Poison nguyên bản là một tuyên ngôn đầy cá tính cho những người có sức hút và muốn được nhớ đến. Nó nồng nàn, hương hoa, có chút béo sữa, mọng nước, đầy "độc tính", tối và đậm đặc. Kiểu mùi vừa gây sốc nhưng lại gây nghiện, cực kỳ khác biệt. Vậy nên, em này chẳng có chút chất "Poison" nào cả, nó hoàn toàn tách biệt khỏi cái linh hồn của cả dòng luôn. Poison Girl không hề mang lại cảm giác quyến rũ nhưng nguy hiểm, trừ khi bạn muốn mình có mùi giống như mấy món caramel mua ở tiệm bánh, kiểu ngọt đến mức muốn sâu răng luôn ấy. Thôi, mình chịu. 6/10