Huy Khoa Doãn
Portrait of a Lady - Frederic Malle (2010) của Dominique Ropion. Patchouli, Perfume, Portrait of a Lady. Toi nhấn mạnh chữ P ở đây luôn nha. Có một đóa hồng cực lớn trong Portrait, đặt cạnh các nốt gia vị khô, Patchouli đầy mùi đất, nhang, Benzoin ngọt vani và gỗ tuyết tùng. Hoa hồng ở đây đậm đà, ngọt lịm kiểu siro... đúng chất hoa hồng luôn. Dù em này được coi là một bản kinh điển hiện đại về hương hoa hồng, nhưng thú thật, đó thậm chí còn không nằm trong top 3 điều tui thích nhất ở chai này. Điều thực sự làm tui mê mẩn chính là sự kết hợp giữa gỗ, hương nhang và gia vị khô; cái mùi Patchouli kiểu như mùi đất sau mưa, vừa mộc mạc, vừa có chút khói, lại còn hơi ẩm mốc và xạ hương nữa. Sự tương phản đầy kịch tính giữa một bên là Patchouli đậm chất đất và một bên là hoa hồng thanh tao, mượt mà chính là cú chốt đỉnh cao của Dominique Ropion. Phải có một nhãn quan cực kỳ sắc bén về sự kịch tính ẩn sau mùi hương thì mới tạo ra được sự đối lập như vậy. Với những ai yêu hoa hồng mà chưa biết đến những khía cạnh khác của hương cỏ cây, thì đây chắc chắn là "chân ái" của đời họ. Một người bình thường có lẽ sẽ chẳng bao giờ gặp được một mùi hương hoa hồng nào "khủng" hơn thế này đâu. Nó là một mùi hương hoàn chỉnh, đồ sộ, và với nhiều chị em mê hương hồng, POAL có thể là điểm dừng chân cuối cùng trong hành trình tìm kiếm nước hoa của họ - vì nó quá xuất sắc. Còn với tui, vì tui đã biết quá rõ các khả năng biến hóa của hoa hồng rồi, nên có lẽ tui sẽ nhanh chán em này thôi. Nó chỉ dừng lại ở mức gây ấn tượng mạnh mẽ, lộng lẫy và đầy quyền uy, chứ chưa đủ để giữ chân tui lâu hơn. Kiểu như... mọi người hiểu ý tui mà, đúng không?