Jenny Bảo Ông
Nhóm hương: Hoa trắng. Nốt hương: Nhài, nhài, và là NHÀI! Sau vài phút, tui thấy có chút mùi thuốc lá ẩm với hương thông thoang thoảng phía sau, nhưng rồi chỉ trong vòng một tiếng là nó quay lại mùi nhài thuần khiết luôn. Nó ngọt một cách lạ lùng, kiểu nồng nàn và hơi xộc lên mũi lúc mới xịt nếu hít quá sâu, tui đoán là do nốt elemi. Nhưng sau đó nó dịu lại hẳn, đọng lại là một mùi nhài ngọt ngào, sạch sẽ. Cảm giác như Romeo & Juliet vậy. Như sân khấu kịch với những đạo cụ cầu kỳ. Một tình yêu vô vọng hay bị cấm đoán. Những nụ hôn nhẹ nhàng. Kiểu như vô tình chạm mắt một người lạ trên xe buýt. Sự si mê, say đắm, cực lạc, những giấc mơ. Như lá bài The Priestess trong Tarot, đầy tính tiềm thức, siêu thực và ám ảnh. Như đang nhìn vào quả cầu pha lê vậy. Độ tỏa hương: 10/10. Phải nói là CỰC MẠNH, ít nhất là lúc đầu. Tui chưa từng thấy chai nước hoa nào có độ tỏa kinh khủng thế này luôn. Giờ thì tui đã hiểu tại sao mấy dòng Amouage lại đắt đỏ đến thế rồi. Lúc đầu nó hơi lấn át quá mức, nhưng sau tầm 30 phút là dịu lại, dễ chịu hơn để xịt đi chơi. Độ lưu hương: 7/10. Hơi kém hơn một chút so với độ tỏa nhưng vẫn ổn, tui dùng được tầm 8 tiếng, thế là quá ok rồi. Dùng ban ngày hay ban đêm đều được, nhưng thiên về ban ngày hơn. Nếu định xịt đi làm thì nhớ xịt trước ít nhất 30 phút nha, không là đồng nghiệp "ngộp thở" hết cả lũ đó. Tui nghĩ mùi này sẽ cực kỳ mê hoặc vào một đêm hè nóng nực. Tui vẫn mê nó, dù cảm giác xịt giữa tháng 12 này hơi... sai sai tí. Tổng kết: 8/10. Thề là lúc mới xịt, tui chẳng thích tí nào. Nó vừa ồn ào, vừa gắt, lại có cái mùi lạ lạ của elemi – kiểu như vị khi mình nhai lá thông tươi ấy, xanh xanh, đắng đắng, chua chua. Nhưng chẳng bao lâu sau cái mùi đó biến mất hẳn, hoặc có lẽ là do tui quen dần, nhưng dù sao thì tui cũng bị nó "gục ngã" nhanh lắm. Cái mùi nhài trong này đỉnh của chóp luôn, nồng nàn, mượt mà và cực kỳ mê hoặc. Nếu phải tả cho ai chưa ngửi thì tui sẽ tả bằng cảm giác hơn là nốt hương; nó làm tui nhớ về lúc 14 tuổi đang yêu. Cái cảm giác lâng lâng, chóng mặt của nụ hôn đầu tiên. Cái sự khao khát đến mức đau đớn, muốn được ở thật gần người ta đến mức muốn tan chảy vào nhau luôn. Nó giống hệt cái cảm giác khi mình bị một sự si mê mãnh liệt chiếm lấy tâm trí. Điều kỳ lạ là, tui không nói đây là một mùi hoa trắng quá độc nhất hay mang tính cách mạng, nhưng nó có "hồn". Giống như cách một tác giả có thể khơi gợi cảm xúc dù cốt truyện đã cũ mòn vậy. Portrayal có một tiếng nói riêng, nó gợi nhắc tui về sân khấu kịch và những vở bi kịch về tình yêu. Tui đã mất hơn một năm trời để săn lùng em này, từ hàng mẫu đến chai cũ mà chẳng đâu vào đâu. Rồi cách đây hai tuần, tui tình cờ gặp một bạn trên perfumista, bạn ấy có em này trong bộ sưu tập và đã tốt bụng chia cho tui một ít để dùng thử. Sau khi xịt được 30 phút, tui đã yêu em nó mất rồi, và rồi lại thấy tiếc vì mình chẳng đủ tiền mua. Thế mà như định mệnh, đúng 1:50 sáng, một chai 100ml gần như mới tinh bỗng hiện ra với giá rẻ bèo ngay gần chỗ tui. Cứ như vũ trụ đang nói thẳng vào tai tui là: "Phải rước em ấy về, nhất định phải có!" và khi vũ trụ đã lên tiếng thì tui phải nghe thôi. Nói tui chớp lấy cơ hội là còn nói nhẹ quá, tui đã hốt ngay lập tức! Đẹp, lộng lẫy, khó quên và trên hết là em ấy đã thuộc về tui! Không thể chờ để được khám phá em ấy sâu hơn nữa. Ai nên dùng? Juliet trong Romeo & Juliet, hay Rose trong Titanic ấy.