Diệu Châu Mai
tui mê chai này lắm, dù tui là một người chơi nước hoa khá "dày dạn" rồi. Trước giờ tui vốn thích mấy mùi kiểu quyền lực, nồng đậm, nhưng dạo gần đây tui nhận ra mình đang bị "già hóa" quá mức nên quyết định đổi gu một chút... và phải nói là, đây chính là bước chuyển mình hoàn hảo luôn. Các tầng hương cực kỳ phức tạp, làm tui liên tưởng đến tuổi trẻ, đến sự nồng nhiệt của tuổi dậy thì và cả hơi thở của mùa xuân nữa. Có rất nhiều lớp hương đan xen, nhưng tui vẫn cảm nhận được một sự sắc sảo, sắc lẹm như lưỡi dao ẩn hiện xuyên suốt bên dưới. Hương hoa thì tuyệt rồi, nhưng điểm cộng lớn nhất của em này chính là nốt gỗ... sau khoảng 30 phút, mùi gỗ bắt đầu lan tỏa, để lại một chút vị ngọt thanh ở cuống họng, giống như một giọt mật ong rừng vậy. Nhưng cái cảm giác kim loại trắng hay sự "sạch sẽ" đó không hề biến mất, mà nó chuyển dần sang mùi vải linen bay nhẹ trong gió. Đây chắc chắn không phải là mùi mà tui muốn xịt một mình giữa phố thị xô bồ, trừ khi đó là một ngày xuân trong lành, thoáng đãng. Hy vọng vài tuần tới tui có dịp đi dạo trên thuyền để xem em này "trình diễn" thế nào trước gió nha xx